Pages

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Cách xóa blog khác khỏi danh sách “Blog tôi đang theo dõi”

Cách 1 : Vào chính blog bạn đang theo dõi .

image

                   (hình 1)

Bấm vào Đăng nhập (hình 1) và đăng nhập bằng tài khoản gmail của bạn .

 

 

 

image 

                      (hình 2)

Sau đó bấm vào Tùy chọn (hình 2) chọn Cài đặt của trang web , hiện ra một khung như hình dưới rồi bấm vào dòng chữ Dừng theo dõi trang web này

image

 

 

Cách 2 : Trong tab Blog tôi đang theo dõi ở Danh sách đọc

 

image

                            (hình 3)

 

Bấm vào QUẢN LÝ  (hình 3) , xuất hiện trang Quản Lý

image

Sau đó bấm vào Cài đặt ở blog mà bạn muốn dừng

 

 

image

Tiếp tục bấm vào dòng chữ Dừng theo dõi trang web này

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Trang hoàng Windows đón Giáng sinh

Nguồn bài này thần tốc đọc trên mạng nhưng mỗi trang mạng lại ghi một nguồn khác nhau , nên giờ cũng không biết ai là tác giả của bài này nữa . Xin tác giả thông cảm và cho thần tốc đăng lại .

Giáng sinh đang đến gần, hãy cùng trang hoàng hệ điều hành Windows bằng những bộ theme tuyệt đẹp để mừng ngày lễ lớn.

Trong số 10 theme giới thiệu bên dưới, có bốn theme dành cho Windows Vista/7 và sáu theme dành cho Windows XP. Bạn có thể tải riêng lẻ từng theme, hoặc tải trọn bộ theme tại đây (dung lượng 14,2 MB).
Cách cài đặt theme:

Đầu tiên, bạn cần tải về miễn phí bộ chuyển đổi theme tại đây (dung lượng 317 MB, tương thích với mọi Windows), giải nén và chạy file UX-Theme Multi-Patcher 7.1.exe, nhấn nút Patch. Chờ một chút, bạn nhấn OK để khởi động lại máy.

Sau khi tải theme về và giải nén, thông thường bạn sẽ thu được một file định dạng .msstyles và một thư mục cùng tên. Bạn chỉ việc chép chúng vào thư mục C:\Windows\Resources\Themes\ (với C:\ là phân vùng cài đặt Windows) rồi chạy file định dạng .msstyles để kích hoạt theme.

Nếu bên trong thư mục chứa theme là một file định dạng .themepack, bạn chỉ việc chạy trực tiếp file này mà không cần chép vào thư mục C:\Windows\Resources\Themes.
Một số theme còn kèm thêm file explorer.exe giúp bạn thay đổi giao diện thanh Taskbar và biểu tượng Start menu; bạn chỉ việc chép đè file explorer.exe bên trong thư mục chứa theme lên file explorer.exe bên trong thư mục C:\Windows.
Trước khi thực hiện, bạn nên copy file explorer.exe trong thư mục C:\Windows vào thư mục nào đó để phòng hờ bất trắc. Tiếp đó, bạn nhấn Ctrl+Alt+Delete (hoặc bấm phải chuột vào Taskbar) và chọn Start Task Manager, mở thẻ Processes, chọn explorer.exe từ danh sách và nhấn End Processs để tạm tắt tiến trình này.

Tiếp đến, bạn chọn thẻ Applications, nhấn New Task, duyệt đến tập tin explorer.exe trong bộ theme vừa tải về và nhấn OK.
Theme cho Windows Vista/7
1. Christmas Theme for Windows 7: Bộ theme được thành viên blackboy993 thuộc cộng đồng Deviantart thiết kế, gồm 11 hình nền chuẩn HD, năm biểu tượng hệ thống theo phong cách Giáng Sinh và hình ảnh con trỏ chuột mới. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 4,5 MB).

2. Christmas Theme Pack: Bộ theme được thành viên brandenmikal thuộc cộng đồng Deviantart thiết kế, gồm bốn hình nền tuyệt đẹp tự động chuyển đổi liên tục sau mỗi 10 giây. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 1,6 MB).

3. Joulu for Windows 7: Bộ theme được thành viên Xyrfo thuộc cộng đồng Deviantart thiết kế. Sau khi thay đổi, bạn sẽ thấy giao diện cửa sổ xuất hiện rất nhiều bông tuyết lớn nhỏ trông rất đẹp mắt, tông màu chủ đạo là màu đỏ rất phù hợp với không khí Giáng Sinh. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 6 MB).

Theme cho Windows XP:
1. Christmas Theme 1: Theme có tông màu đỏ, kèm theo đó là những bông tuyết trắng xóa cực kỳ ấn tượng, Start menu và hình nền khá đẹp mắt. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 400 KB).

2. Christmas Theme 2: Hình thức tương tự như bộ theme đầu tiên nhưng sử dụng tông màu xanh đen làm màu chủ đạo, hình nền khiến chúng ta liên tưởng đến một ngôi làng nằm giữa rừng thông quanh năm phủ đầy tuyết trắng. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 550 KB).

3. Christmas Theme 3: Giao diện hơi tối nên phù hợp với các bạn nam hơn, thể hiện hình ảnh những bông tuyết như những bóng đèn thắp sáng đêm đông lạnh giá. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 485 KB).

4. Christmas Theme 4: Ngược với tông màu tối ở theme thứ ba, theme này rất phù hợp với các bạn nữ vì màu sắc và hình ảnh trong theme khá dễ thương, hình nền là một cây thông Noel được trang trí rực rỡ. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 716 KB).

5. Christmas Theme 5: Tuyết rơi trên nền xanh dương, kèm theo đó là một ánh nến khá lãng mạn, theme này rất thích hợp dành cho những đôi đang yêu nhau. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 152 KB).

6. Christmas Theme 6: Theme mô tả hình ảnh ông già Noel đu dây từ trên trời xuống đất để đi phát quà cho trẻ em. Tông màu chủ đạo của theme là màu trắng tượng trưng cho sự lạnh giá của tuyết. Start menu thiết kế đẹp mắt, song hình ảnh trên cửa sổ và bên dưới thanh Taskbar khá rối rắm. Tải về miễn phí tại đây (dung lượng 383 KB).

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Tạm biệt

Tui không biết phải nói gì nữa . Ngọc đã ra đi nhưng trong lòng tập thể lớp 12/1 sẽ không bao giờ quên được . Tui ước đây chỉ là ác mộng , rồi sẽ qua thôi . Cuộc đời con người thật ngắn ngủi , người đáng chết là 2 tên cướp kia chứ không phải Ngọc . Nếu ông trời có mắt tại sao lại làm vậy ? Công bằng ở đâu ? Hãy ra đi thanh thản , mọi người sẽ cố gắng sống tốt sẽ luôn nhớ về Ngọc . Ở trên bầu trời đó , Ngọc hãy mỉm cười nhe , 12/1 tụi mình sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau .

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2010

Tạo Web Toolbar cho blog

Bước 1 : Truy cập vào trang http://www.wibiya.com/ bấm vào “Get It Now”

 

image

 

 

 

Bước 2 : Xuất hiện trang đăng ký tài khoản  , bạn điền vào đầy đủ thông tin vào (chọn Site Language Tiếng Việt tùy thích ) sau đó bấm Next

 

image

 

 

Bước 3 : Bạn chọn một theme mà mình thích trong rất nhiều theme được cung cấp sẵn .

image

Ở phần Website Icon bạn có thể tùy chọn icon xuất hiện trong thanh công cụ của mình .

image

Bấm Next

 

Bước 4 : tùy chọn những ứng dụng sẽ xuất hiện trong thanh công cụ của bạn .Bạn có thể gỡ bỏ một số ứng dụng bằng cách rê chuột vào ứng dụng đó rồi bấm vào chữ Remove from Toolbar .

image

. tiếp tục bấm Next .

 

Bước 5 : Bạn chọn một dịch vụ blog mà mình đang sử dụng , ở đây tôi chọn Blogger .

image

 

Ngoài ra  nếu không có dịch vụ nào bạn đang sử dụng thì bạn nhấp vào dòng image rồi chép đoạn code xuất hiện phía bên phải vào và làm theo hướng dẫn để thêm vào

image

 

Như vậy là bạn đã có một Web Toolbar riêng cho blog của mình rồi đó .Tán thành

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Bản thông điệp của một nền văn hiến

(VNN) Sáng 10-10, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, trong Mít tinh chào mừng Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thay mặt Đảng, Nhà nước đọc diễn văn Lễ kỷ niệm sự kiện quan trọng này. Bài diễn văn đó chính là Bản thông điệp của một nền văn hiến.

Trong diễn văn của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết có đoạn: Chúng ta tôn vinh truyền thống Văn hiến của Thủ đô địa linh nhân kiệt, nơi lắng đng hào khí Thăng Long, hồn thiêng sông núi, nơi kết tinh và tỏa sáng trí tuệ Việt Nam, tỏa sáng lương tri và phẩm giá con người. Văn hiến thể hiện bản sắc của dân tộc như Nguyễn Trãi đã từng khảng khái: Như nước Đại Việt ta từ trước, vốn xưng nền Văn hiến đã lâu...Núi sông bờ cõi đã chia, phong tục Bắc - Nam cũng khác và tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có...Văn hiến là nền tảng hình thành tinh thần độc lập, tự chủ và chủ quyền bất khả xâm phạm của Tổ quốc, là khởi đầu cho mọi sức mạnh và sự thông minh, sáng tạo của dân tộc Việt Nam. Truyền thống ấy sẽ trường tồn muôn thưở.

Văn hiến của một dân tộc chính là nhân cách, trí tuệ  và khát vọng của dân tộc đó. Truyền thống văn hiến nghìn năm của chúng ta là truyền thống của chủ nghĩa nhân văn cao cả và tinh thần độc lập tự do.

Nhân văn là đạo làm người cao nhất và độc lập tự do là những điều kiện duy nhất để con người thực thi chủ nghĩa nhân văn ấy một cách thực sự và có ý nghĩa. Khi một con người hay một dân tộc bị tước đi tự do độc lập thì con người đó không thể thực thi chủ nghĩa nhân văn một cách thực sự.

Nền văn hiến của dân tộc Việt Nam không chỉ được dựng lên bằng đời sống lao động, sáng tạo của con người Việt Nam ngàn đời nay mà bằng cả máu của những cuộc chiến tranh giữ nước. Và từ máu chảy trong những cuộc chiến tranh giữ nước, một vẻ đẹp bi tráng của con người Việt Nam được sinh ra. Vẻ đẹp bi tráng ấy góp phần làm nên bản sắc của nền văn hiến này. Và trong những đêm dài nô lệ cả ngàn năm, nhà cửa làng mạc trên mảnh đất Việt Nam có thể bị đốt thành tro bụi, sông núi trên mảnh đất này có thể bị san lấp, nhưng khát vọng về tự do và hành động sống cho khát vọng ấy của dân tộc này chưa một lần bị đánh bại.

Lịch sử nhân loại minh chứng rằng: sau những lần thất bại hay chiến thắng của các đội quân xâm lược, những đội quân xâm lược đều nhận ra rằng: họ có thể chinh phạt được những đội quân kẻ thù nhưng không bao giờ chinh phạt được các nền văn hiến.

Trong Đại lễ linh thiêng 1000 năm Thăng Long, chúng ta không gửi đi một bản thông điệp về kinh tế, về ngoại giao hay một lời cảnh báo về quân sự mà gửi đi Bản thông điệp của một nền văn hiến.

Diễn văn mà Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đọc trong Đại lễ linh thiêng đã nhấn mạnh tinh thần độc lập, tự do và ý chí bất diệt của con người Việt Nam trước cường quyền, bạo lực. Chúng ta đều hiểu rằng: cường quyền bạo lực là cái Ác. Chủ nghĩa nhân văn là chống lại cái ác và mang lại những điều tốt đẹp cho con người. Một dân tộc hèn nhát sẽ không bao giờ làm nên văn hóa. Có thể dân tộc đó bị thống trị bằng bạo lực trong 100 năm, 1000 năm, nhưng ngọn lửa của khát vọng tự do và của lẽ sống không cúi đầu không bao giờ tắt. Dân tộc chúng ta là một trong những ví dụ lớn minh chứng ý chí bất diệt về tự do của loài người.

Chống lại cường quyền, bạo  lực là chống lại cái Ác. Nhưng chúng ta cũng cần hiểu rằng: cái Ác này vừa ở bên ngoài chúng ta và vừa ở bên trong chúng ta. Cường quyền bạo lực có thể đến từ một thế lực bên ngoài biên giới của đất nước chúng ta và có thể đến từ chính gia đình nhỏ chúng ta. Cường quyền cũng đến từ thói vô cảm và sự áp đặt phi nhân tính của một con người đối với một con người, từ một nhóm người có quyền lợi đối với một cộng đồng.

Bản thông điệp này gửi cho tất cả các thế lực trên thế giới và gửi tới mọi con người hay mọi nhóm người trên chính xứ sở chúng ta. Nó không phải là bản thông điệp của một ngày, không phải bản thông điệp của một Đại lễ, nó là một bản thông điệp ngìn đời nay của dân tộc Việt Nam và hôm nay là ngày chúng ta chuyển tiếp cho tương lai.

nguồn http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-10-11-ban-thong-diep-cua-mot-nen-van-hien

Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010

Blogspot đã có chức năng “Bài đăng phổ biến”

Trước đây khi muốn có chức năng này thì ta phải nhờ các Widget bên ngoài . Nhưng hiện tại Google Blogger đã có chức năng này . Để sử dụng các bạn vào http://draft.blogger.com , đăng nhập bằng tài khoản của mình .

Vào phần Thiết Kế chọn Thêm tiện ích chọn Bài đăng phổ biến .

Sau khi thêm tiện ích này vào trang blog của bạn sẽ tự động hiển thị những bài được đọc nhiều nhất trong thởi gian qua .

Thật tuyệt phải không nào ? Nhanh tay thử đi nhé . Nụ cười

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Lòng tự trọng của những người làm và ủng hộ phim Lý Công Uẩn–Đường tới Thăng Long ở đâu?

     Tôi xin hỏi thật nhé , lòng tự tôn , tự trọng dân tộc của các người ở đâu ? Làm một bộ phim chỉ toàn là cảnh Tàu ? kịch bản thì bị người Tàu sửa lại . Thằng bạn tôi lúc đầu nó nhìn sơ qua trailer thì nó khen “hay” đấy , nhưng mà phim Tàu hay , không có gì gọi là Việt Nam ở đây cả . Thà các người quay phim như anh Lý Hùng cho dù cảnh được quay ở Đại Nam tuy không được thật cho lắm nhưng nó vẫn mang hồn Việt , “HỒN VIỆT NAM” các vị ạ . Nói thật nếu các vị cho chiếu ở ngoài nước thì hậu quả sẽ rất lớn , người ta sẽ nghĩ văn hóa Việt Nam có nguồn gốc từ TQ . Đó có phải là những điều các vị muốn không ? Mong rằng là không phải . Bởi tôi nghĩ mỗi người Việt chúng ta đều có một lòng yêu  nước nồng nàn . Chính vì lòng yêu nước đó mà cha ông chúng ta đã đánh bại hàng loạt cuộc xâm lăng từ giặc phương Bắc . Chẵng lẽ con cháu như chúng ta lại không làm được như vậy ?

image

Có gì là Việt Nam ở đây???

 

 

     Một bộ phim Tàu nói Tiếng Việt – đã là một sai lầm , một đứa con quái thai thì sao có thể công chiếu ? Chẳng lẽ vì tiền mà có thể bán đứng danh dự , bán đứng tổ tiên mình được hay sao ? Có thể trên mạng có những lời lẽ phản bác bộ phim , nhưng đó là điều hiển  nhiên thôi . Một khi các vị đã động đến lòng tự tôn dân tộc của người Việt Nam thì hậu quả sẽ thật khó lường . Đây cũng chúng là bài học cho những nhà làm phim chỉ chạy theo đồng tiền , tôi không muốn nói là “Việt gian” ở đây vì từ này khá nặng . Nếu thực sự yêu nước mong sau này các vị sẽ có những bộ phim hoàn toàn là Việt Nam , khán giả chúng tôi nhiệt tình đón nhận .

 

Yêu cầu Trung Quốc thả vô điều kiện tàu cá Việt Nam

- Tại cuộc gặp với đại diện Đại sứ quán Trung Quốc hôm nay (5/10), đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam phản đối quyết định xử lý của phía Trung Quốc, khẳng định rõ tàu cá hoạt động bình thường tại vùng biển quần đảo Hoàng Sa hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Nhiều vụ tàu cá và ngư dân Việt Nam bị phía Trung Quốc bắt giữ trong năm nay.

Nhiều vụ tàu cá và ngư dân Việt Nam bị phía Trung Quốc bắt giữ trong năm nay.

TTXVN cho biết hôm 11/9, phía Trung Quốc đã bắt giữ tàu cá số hiệu QNg 66478TS cùng 9 ngư dân Việt Nam tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Sau khi nhận được thông tin này, các cơ quan chức năng Việt Nam đã tiến hành xác minh và được biết tàu cá và 9 ngư dân nêu trên là của tỉnh Quảng Ngãi, đang hoạt động nghề cá bình thường tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Khi đi đánh bắt, tàu cá chỉ mang theo các ngư cụ đánh bắt thông thường như lưới, đèn soi cá v.v…

Từ đó đến nay, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã nhiều lần giao thiệp với phía Trung Quốc về vấn đề này ở nhiều cấp khác nhau tại Hà Nội và Bắc Kinh.

Trong đó, ngày 21/9, Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao đã chính thức gửi công hàm đến Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, nhấn mạnh việc lực lượng ngư chính Trung Quốc bắt giữ tàu cá và ngư dân Việt Nam trong khi họ đang hoạt động nghề cá bình thường tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam là "hành động xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam", yêu cầu phía Trung Quốc nhanh chóng thả vô điều kiện tàu cá và toàn bộ ngư dân nói trên.

Hôm nay (5/10), đại diện Đại sứ quán Trung Quốc gặp đại diện Bộ Ngoại giao nói: do tàu cá QNg 66478TS đã sử dụng thuốc nổ để đánh bắt cá nên các cơ quan chức năng của phía Trung Quốc quyết định xử phạt chủ tàu và đã thông báo cho gia đình những người bị bắt về quyết định nêu trên, sau khi nộp phạt, phía Trung Quốc sẽ thả tàu và ngư dân.

Đại diện Bộ Ngoại giao đã phản đối quyết định xử lý của phía Trung Quốc đối với chủ tàu QNg 66478TS, nhấn mạnh lý do bắt giữ và xử phạt của phía Trung Quốc đối với chủ tàu nêu trên là phi lý, khẳng định rõ tàu cá QNg 66478TS "hoạt động bình thường tại vùng biển quần đảo Hoàng Sa hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam".

Trên tàu cá QNg 66478TS không có chất nổ, ngay trong thông báo ngày 15/9 vừa qua của Trung tâm chỉ huy ngư chính Trung Quốc gửi Đại sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc cũng không đề cập đến việc tàu cá có mang theo chất nổ.

Bộ Ngoại giao một lần nữa yêu cầu phía Trung Quốc xuất phát từ quan hệ hợp tác hữu nghị giữa hai nước và nhận thức chung của lãnh đạo hai nước về việc xử lý vấn đề ngư dân, thả ngay và vô điều kiện các ngư dân và tàu cá QNg 66478TS.

nguon VietNamNet

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Sau "Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long", sẽ là gì?

theo tuanvietnamnet

Bộ phim Trung Quốc nói tiếng Việt đó nếu được VN quyết định chiếu trong dịp đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long là một sự xác nhận trước thế giới rằng 1000 năm trước VN từng là "chư hầu" của Trung Quốc.

>> Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long: Tìm đâu hồn Việt?

Kiến trúc, cảnh quan không đúng lịch sử

Cụm kiến trúc tầng tầng lớp lớp và tháp cao đã có sẵn ở trường quay Hoành Điếm hoàn toàn chưa hề có cái tương tự trong bất kỳ thời kỳ nào ở VN - về qui mô cũng như kiểu dáng. Nên không thể áp đặt cho thời Lý cách đây 1000 năm được.

Kiến trúc cung điện, đình chùa ở VN xưa nay chưa hề có loại 3 tầng mái với những đầu đao bộ mái thẳng băng như kiến trúc đã quay trong phim:


Cung điện nguy nga tầng tầng lớp lớp
Nét kiến trúc tiêu biếu của TQ

Bộ mái cung điện, đền, chùa miền Bắc VN có Kinh đô Hoa Lư và Thăng Long xưa có các đầu đao bộ mái cong vút lên như ảnh cửa cổng và chùa ở Sơn Tây ngày xưa:

Bộ đầu đao vút cong của kiến trúc VN ở bắc bộ.

Cái hồn Việt ở Bắc Bộ khác Trung Quốc ở hình dáng vút cong đó.

So sánh cung điện của Trung Quốc trong trường quay Hoành Điếm đã được dùng trong phim với Cửa Ngọ Môn ta thấy:


Kiến trúc trong một cảnh phim và Cửa Ngọ Môn xây dựng từ đầu TK 19

Kiến trúc tòa lầu trong phim nặng nề. Kiến trúc lầu Ngọ Môn thanh thoát nhẹ nhàng. Thế mà những người làm phim vẫn cứ đưa vào.

Trường quay Hoành Điếm không có thiên nhiên và cảnh thôn quê Việt Nam nên họ đã dựng lên những cảnh giả tạo còn thua sân khấu cải lương do nông dân Nam Bộ đóng nữa. Ở Việt Nam không có cung vàng điện ngọc giả tạo như ở trường quay Hoành Điếm, nhưng nông thôn, làng xóm, đình chùa Việt Nam đâu có thiếu để phải dựng lên cảnh nông thôn bôi bác như tấm ảnh dưới đây:

Nhà cửa nông thôn VN giả tạo tùy tiện trong phim

Động tác múa võ tùy tiện: Nhân vật chính của bộ phim là Lý Công Uẩn. Ông từng ở trong chùa, nên đã phải học võ (Thiếu Lâm). Khi làm vua càng phải luyện võ nữa để rèn luyện thân thể và khi "quốc gia hữu sự" có thể cầm gươm ra trận. Diễn viên Tiến Lộc thủ vai Lý Công Uẩn thì phải có nhiều đoạn múa gậy, múa võ. Nhưng múa võ gì, múa gậy gì đều phải có thầy hướng dẫn.

Không rõ trong đoàn làm phim có thầy võ Việt Nam nào không, chứ qua những câu chuyện tự kể của Tiến Lộc đăng trên báo chí thì Tiến Lộc múa may lung tung không có bài bản nào cả.

Lý Công Uẩn (Tiến Lộc) múa võ gì đây?

Xin trích tự sự của Tiến Lộc:  "Khi được yêu cầu múa gậy, tôi đã giơ gậy lên múa lung tung, và trong lúc múa quá say sưa, tôi đã đập gậy trúng đầu... anh quay phim. Tôi đã phải xin lỗi rối rít. Chưa hết hoảng hồn, đạo diễn lại yêu cầu tôi múa võ tiếp, và không may, tôi tiếp tục đạp trúng một diễn viên quần chúng khiến anh ấy ngã lăn".

Một bộ phim mà từ diễn viên được hóa trang theo kiểu cách Trung Quốc, trang phục, kiến trúc, đạo diễn, quay phim Trung Quốc (?), các động tác theo lối Trung Quốc như thế đủ để kết luận phim là bộ phim Trung Quốc nói tiếng Việt đúng như nhận xét của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên.

Kinh doanh phim với số vốn 100 tỷ, lời hay lỗ?

Báo chí đã đưa tin Công ty cổ phần truyền thông Trường Thành (Hà Nội) hợp tác với EASTV Hồng Kông đồng sản xuất phim và sẽ chiếu ở Trung Quốc và các nước ASEAN.

Cũng có thông tin Cty Trường Thành hợp tác cùng Đài Truyền hình SCTV lưu hành bộ phim trên nhiều nước khác trên thế giới nữa.

Các phim Việt Nam có trước đây chưa bao giờ được chiếu ra nước ngoài như dự định của Cty Trường Thành đối với phim Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long cả. Nếu phim có giá trị và được quảng bá rộng rãi trên thế giới như thế thì thật phúc cho phim ảnh Việt Nam. Nhưng....

Người TQ nói gì về giá trị bộ phim này?

Một cô bạn ở Hà Nội biết tôi đang ngồi ở Huế viết bình luận một số hình ảnh trong bộ phim, liền phone cho tôi: "Thế thì tôi sẽ nhờ người giỏi Trung văn dịch cung cấp cho anh một thông tin về phía Trung Quốc rất đáng quan tâm về bộ phim ấy!".

Mấy tiếng đồng hồ sau chị gửi cho tôi địa chỉ trang blog của một người Trung Quốc có trách nhiệm đón đoàn làm phim của Việt Nam sang Trung Quốc hồi đầu năm.  Sau vài thao tác kích chuột, máy vi tính của tôi nhận được cái giao diện dưới đây.

Trang blog của một người TQ viết về lịch sử Lý Công Uẩn và bộ phim

Bài trên trang blog này tương đối dài và nhiều chỗ rất dễ gây sốc với độc giả Việt Nam. Tôi chỉ xin trích đoạn viết về Lý Công Uẩn và bộ phim:

"Lý Công Uẩn là quân chủ khai quốc của triều Lý Việt Nam, niên hiệu Thuận Thiên. Năm 1010, tương truyền Lý Công Uẩn đích thân tới La Thành, bỗng nhìn thấy Rồng Vàng từ hồ bay lên, vụt thẳng lên trời. Thế là ông liền dời kinh thành đến La Thành, đồng thời đổi tên là Thăng Long, cũng chính là Hà Nội ngày nay. Lý Công Uẩn đổi thành Nguyên Thuận Thiên, kiến lập triều Lý, trở thành vương triều phong kiến thứ tư của Việt Nam. Việt Nam bắt đầu bước vào cường quốc theo chế độ quân chủ chuyên chế tập quyền trung ương phong kiến. Thế nước mỗi ngày một mạnh lớn, xưng bá ở Nam cương (biên giới phía Nam - ND).

Để kỷ niệm 1000 năm lập kinh đô Hà Nội, do Đông Minh Vệ Thị (của Trung Quốc - ND) cùng Công ty cổ phần truyền thông Trường Thành của Việt Nam đầu tư, vở kịch truyền hình lấy sinh thời Lý Công Uẩn làm đề tài đang được chính thức bấm máy tại Hoành Điếm, Trung Quốc vào ngày 9 tháng Giêng.

Ngày 13/12/2009, tại Hữu nghị auan Trung Quốc, chúng tôi đã đón đoàn diễn viên thuộc nhóm kịch "Lý Công Uẩn". Họ đều tới từ Việt Nam, đến Trung Quốc làm việc lần này, họ sẽ tới trường quay Hoành Điếm ở Chiết Giang, để tham gia quay vở kịch truyền hình chào đón ngày kỷ niệm hợp tác Trung-Việt lần đầu tiên.

Vở kịch truyền hình này do Trung Quốc và Việt Nam hợp tác quay, đạo diễn Trung Quốc nổi tiếng Cận Đức Mậu làm đạo diễn, nhà biên kịch kịch lịch sử Trung Quốc nổi tiếng Kha Chương Hòa chấp bút, đã hội tụ được nhiều diễn viên hàng đầu của Việt Nam tham gia quay, đội hình rất lớn. Đạo diễn Việt Nam của vở kịch truyền hình này cũng tràn đầy tin tưởng khi lần đầu quay ở Trung Quốc". (Tất cả những cụm từ được tô đậm và gạch dưới do người viết nhấn mạnh)

Qua đoạn trích trang blog trên, tôi đọc được vài thông tin mà báo chí Việt Nam chưa nhắc tới như: Đông Minh Vệ Thị (của TQ) là doanh nghiệp hợp tác với Cty Trường Thành (của VN) sản xuất bộ phim. Người "chắp bút" kịch bản là Kha Chương Hòa chứ không nhắc gì đến ông Trịnh Văn Sơn cả.

Có một thông tin không đúng là họ đã cho rằng những người làm phim đã "hội tụ được nhiều diễn viên hàng đầu của Việt Nam".Như tôi đã nêu ở đoạn trên đây, dàn diễn viên đóng phim thuộc loại trung bình thôi. Nếu nói đó là các diễn viên hàng đầu ở VN thì tội cho nền điện ảnh VN quá.

Điều lạ và bất ngờ nhất đối với tôi là họ xem bộ phim chỉ là một vở kịch truyền hình nhiều tập mà thôi. Lạ hơn nữa là đạo diễn  TQ nổi tiếng Cận Đức Mậu đã đạo diễn những bộ phim cổ trang TQ lừng danh lại bỏ thì giờ đi làm đạo diễn cho một vở kịch truyền hình của VN(?)

Từ những thông tin trên, tôi có nhận định rằng: Cty CP Trường Thành (VN) hợp tác với Đông Minh Vệ Thị (TQ) đầu tư 100 tỷ ĐVN để làm một vở kịch truyền hình 19 tập để kinh doanh là một vấn đề cần phải bình luận.

Đi buôn thì phải tính lời - lỗ. Phát hành bộ phim ở Việt Nam thu lợi bằng các cách: Bán cho Truyền hình Việt Nam để phát sóng vào giờ vàng, vừa đóng góp một hoạt động văn hóa tầm cỡ cho kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, vừa thu tiền quảng cáo. Liệu 19 tập có thu được 19 tỷ không?

Phát hành bộ phim 19 đĩa DVD, mỗi bộ cao tay độ 500.000 Đ, giỏi lắm cũng bán được vài ba trăm bộ là cùng, (chủ đầu tư thu khoảng 500.000 x 300 = 150.000.000Đ), Nếu phim hấp dẫn thì bị in lậu bán mỗi bộ 100.000 Đ ngay, chủ đầu tư phá sản chuyện in đĩa. (Bài học của Thúy Nga by night)

Như vậy, nếu bộ phim được phát hành và đưa lên sóng Đài Truyền hình VN thì bộ phim chỉ được tiếng là đóng góp cho kỷ niệm 1000 năm Thăng Long còn thu lợi về kinh tế thì hoàn toàn thất bại.

Chiếu và phát hành bên Trung Quốc và thế giới còn phải trải qua một hậu kỳ nữa là phụ đề hoặc lồng tiếng Trung và tiếng Anh.

Chúng ta biết, Trung Quốc đã và đang sản xuất ra hàng trăm (có người nói hàng ngàn) bộ phim cổ trang cực kỳ hấp dẫn chen nhau chiếm lĩnh thời lượng giờ phát sóng của các đài truyền hình Trung Quốc, các đài trong thế giới biết tiếng Trung và ngay cả VN ta hiện giờ. Liệu người Trung Quốc có ưu ái mua hộ cho bộ "kịch truyền hình" này không? Nếu cái bộ  "kịch truyền hình" hấp dẫn, liệu có bị họ "vi phạm bản quyền" in ra hàng triệu bản như thế giới đang kêu trời về họ không?  Chuyện phát hành ở Trung Quốc và thế giới rất ít hy vọng thu được vốn.

Tôi là người sống bằng ngòi bút chưa từng biết kinh doanh chuyện gì, lấy chút hiểu biết của người buôn bán sách ngoài chợ tôi cũng đã thấy được chuyện kinh doanh bộ phim là thất bại rồi. Đối với Cty Trường Thành (VN) và Đông Minh Vệ Thị (TQ) thì chuyện kinh doanh, tính toán đầu vào, đầu ra, chuyện quảng cáo, phát hành, lời lỗ họ nắm chắt trong tay. Đầu tư cho một món hàng đến bạc 100 tỷ họ đã tính nát nước rồi. Biết chắc là không thu được vốn, nhưng vì sao họ vẫn khẩn trương lao vào làm bất chấp ngày nghỉ ngày tết, mùa đông lạnh giá dưới 0 độ, tốn kém vô cùng như thế? Phải chăng vì "cơ hội ngàn năm có một"? Đúng theo nghĩa đen!

Bộ phim kể chuyện 1000 năm trước ở Việt Nam có diễn viên được hóa trang theo kiểu Trung Quốc, trang phục cổ trang, các động tác, kiến trúc cung điện đền đài, cảnh quan đồng quê Trung Quốc .v.v. Bộ phim Trung Quốc nói tiếng Việt đó nếu được Việt Nam quyết định chiếu trong dịp đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long là một sự xác nhận trước thế giới rằng 1000 năm trước Việt Nam từng là "chư hầu" của Trung Quốc.

Sự xác nhận ấy có giá trị hơn cả ngàn pho sử do sử gia hai nước hợp tác biên soạn trong tương lai. Nếu đúng như thế thì số vốn 100 tỷ ĐVN hay 7 triệu USD như báo chí đăng cũng không có nghĩa lý gì, bởi vì họ sẽ thu được một món lời không thể nào ghi lại được bằng con số. Có đúng như thế không, thực tế sẽ trả lời.

Xin những người có trách nhiệm hãy quan tâm đặc biệt đến vận mệnh văn hóa của dân tộc.

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Trung Quốc bực tức trước sự đả kích về vấn đề quần đảo Trường Sa

Nguồn voanews

 

Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì rõ ràng là đã rất bực tức trước sự đả kích tại cuộc họp

Hình: AP

Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì rõ ràng là đã rất bực tức trước sự đả kích tại cuộc họp

 

Các nhà ngoại giao cho hay Trung Quốc đã bị lúng túng trong ngày hôm nay khi nhiều đại biểu tại Diễn đàn Khu vực ASEAN nêu lên vụ tranh chấp lãnh thổ liên quan tới Spratly, là quần đảo mà Việt Nam gọi là Trường Sa và Trung Quốc gọi là Nam Sa.
Một đại biểu tại hội nghị nói với hãng thông tấn Reuters rằng Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì rõ ràng là đã rất bực tức trước sự đả kích tại cuộc họp kín.
Các nhà ngoại giao cho biết 12 trong số 27 các nước tham dự hội nghị đề nghị áp dụng một đường lối đa phương để giải quyết các vấn đề trên biển như vấn đề Trường Sa – nơi mà Trung Quốc, Đài Loan và 4 nước trong khối Asean tuyên bố có chủ quyền từng phần hoặc toàn bộ.
Trung Quốc đã gia tăng sự hiện diện trong vùng biển này trong thời gian gần đây và nhất mực đòi giải quyết vụ tranh chấp với riêng từng nước một.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nằm trong số những người nêu lên vấn đề này tại cuộc họp ở Hà Nội.

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Vài dòng gửi Lý Tống

Đọc bài với tiêu đề  Lý Tống tiếp tục 'theo đuổi' Đàm Vĩnh Hưng trên BBC , chợt nhận thấy ông quả là một người rất “kiên nhẫn” , có “chí phấn đấu” . Và một ưu điểm rất lớn là “trung thành” nữa chứ . Đối với một người gần đất xa trời như ông thì đức tính ấy quả là “đáng quý” . Ông giống như một con chó khi chủ (nước Mỹ) không cho ăn thì quay ra cắn người nhà hàng xóm(Việt Nam) , cứ bám riết theo hàng xóm để người chủ thấy tội nghiệp mà cho ăn mà . Cái này gọi là dương đông kích tây nè . Thật khâm phục ông , vì chỉ có ông mới nghĩ ra được như vậy .Đúng là già nhưng vẫn còn “minh mẫn” .

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

Ý đồ gì ở biển Đông?

 

Mới đây, Trung Quốc (TQ) đã thông qua “Cương yếu Quy hoạch xây dựng và phát triển đảo du lịch quốc tế Hải Nam 2010-2020”, xác định Khu tổ hợp chức năng biển do tỉnh Hải Nam quản lý, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Theo đó, TQ có kế hoạch tăng cường mở tuyến du lịch đường không và đường biển ra quần đảo Hoàng Sa, đồng thời khuyến khích việc đăng ký quyền sử dụng đối với các đảo không người ở.

Về việc này, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga nhấn mạnh, những việc làm đó của TQ đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, đi ngược lại  nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước, trái với tinh thần Tuyên bố chung về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) mà TQ đã cùng với các nước ASEAN ký kết năm 2002. Việt Nam khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ông Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ Việt Nam phân tích, đây là một trong loạt chuỗi hoạt động của TQ nhằm thực hiện mục tiêu “hợp thức hóa chủ quyền” với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà họ đã sử dụng vũ lực để chiếm đóng. Để khẳng định về vị trí của mình trên thế giới, TQ đã đặt Biển Đông vào loại “lợi ích quốc gia cốt lõi” trong việc đòi “chủ quyền” lãnh thổ không nhượng bộ - tương tự như Đài Loan, Tây Tạng và Tân Cương. Một số nhà phân tích của TQ gọi Biển Đông là “vịnh Ba Tư của châu Á”, vì tiềm năng dầu hỏa của nó. Các hành động của TQ gần đây trên Biển Đông cho thấy việc không tôn trọng Thỏa thuận DOC mà họ đã ký với các nước ASEAN hồi năm 2002 đã làm cho tình hình khu vực gia tăng sức nóng.

Vì sao TQ lại làm điều này? Một quan chức hàng đầu của Hải quân TQ, Đề đốc Trương Hoa Trần, từng nói với báo The Straits Times: “Do việc mở rộng quyền lợi kinh tế đất nước, Hải quân muốn bảo vệ tốt hơn các tuyến đường giao thông vận tải của đất nước và sự an toàn trên các tuyến đường biển chính”. Còn tướng về hưu Xu Guangyu thì nói với báo South China Morning Post rằng: “Chúng tôi đã im lặng trong tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng trong quá khứ bởi vì hải quân của chúng tôi không có khả năng bảo vệ các khu kinh tế, nhưng bây giờ hải quân đã có khả năng thực hiện nhiệm vụ của mình”. Các cuộc diễn tập, tuần tra tại Biển Đông ngày càng quy mô hơn cùng với việc xây dựng các căn cứ hải quân, tàu ngầm tại đảo Hải Nam, cũng như kế hoạch phát triển các tàu sân bay... là bằng chứng thực tế cho những phát ngôn nói trên từ phía TQ. Cùng với các hoạt động quân sự đó, Trung Quốc  đã phê chuẩn thành lập các đơn vị hành chính thuộc tỉnh Hải Nam để “quản lý” hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam; hàng năm công bố lệnh cấm đánh bắt cá; cử các tàu ngư chính tuần tiễu trên  Biển Đông để bảo vệ “ngư trường của TQ”; bắt giữ và ép buộc các tàu cá Việt Nam phải nộp phạt... TQ đang muốn củng cố cơ sở pháp lý về chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa, mà theo nhiều nhà nghiên cứu đó là điểm yếu nhất của TQ.

Đảo Hải Nam hiện đang là một điểm du lịch quốc tế rất nổi tiếng của TQ. Mặc dù hiện tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa chưa có những điều kiện thuận lợi cho phát triển du lịch và chưa kể đến việc đây là khu vực đang có tranh chấp về chủ quyền, cực kỳ nhạy cảm, hoàn toàn không thích hợp để khai thác du lịch, song Trung Quốc vẫn đưa Hoàng Sa và Trường Sa vào khai thác du lịch. Thậm chí, TQ có thể bù lỗ toàn bộ cho các hoạt động du lịch để thu hút du khách trong nước và quốc tế. Nếu các hoạt động này có kết quả, họ sẽ có nhiều lợi thế, đặc biệt là việc tranh thủ hợp pháp hóa tạo thuận lợi sau này khi phải giải quyết tranh chấp ở cơ quan tài phán quốc tế. Về mặt dư luận, TQ cũng sẽ tranh thủ để vận động, tuyên truyền chủ quyền của họ ra quốc tế. Chúng ta vừa có bài học về vụ bản đồ của Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ ghi nhận tên gọi của TQ với hai quần đảo này. Cũng không loại trừ khả năng thông qua xây dựng du lịch, phát triển kinh tế để đầu tư về quân sự. Trong cuộc Đối thoại Shangri-La về an ninh châu Á – Thái Bình Dương gần đây, nhiều quốc gia tham dự đã kịch liệt phản đối các hành động hoặc việc sử dụng vũ lực nhằm gây ảnh hưởng tới tự do hàng hải quốc tế mà Biển Đông đang là một điểm đáng quan ngại bởi các hoạt động quân sự dồn dập của TQ.

Trong nhiều năm qua, Việt Nam đã liên tục phản đối các hành động xâm phạm chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam do phía TQ thực hiện. Từ trước tới nay lập trường không thay đổi của Việt Nam là chủ trương giải quyết các bất đồng thông qua thương lượng hòa bình trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên hiệp quốc về Luật Biển 1982, tinh thần DOC năm 2002 nhằm giữ gìn hòa bình và ổn định trên Biển Đông và khu vực. Trong khi kiên trì giải quyết các vấn đề phát sinh giữa các quốc gia một cách hòa bình, Việt Nam rất trân trọng và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế trong vấn đề Biển Đông. Diễn đàn khu vực châu Á (ARF) tổ chức tại Việt Nam trong tuần tới là một trong những diễn đàn đa phương về an ninh quan trọng nhất trong khu vực sẽ thu hút sự quan tâm của quốc tế và nhiều lãnh đạo quốc gia trên thế giới tham dự. Đây là một trong những sự kiện tạo cơ hội cho quốc tế thấy rõ sự chính đáng trong việc ủng hộ Việt Nam về vấn đề Biền Đông.

Dân tộc Việt Nam vốn có truyền thống sống hòa bình, hữu nghị với các nước, nhất là các nước láng giềng cũng như truyền thống yêu nước, đoàn kết chống ngoại xâm được hình thành trong quá trình dựng nước và giữ nước hàng ngàn năm qua và những truyền thống đó sẽ không bao giờ lụi tàn trong dòng máu mỗi người dân Việt Nam. Ngày nay, trong bối cảnh lịch sử mới, dân tộc Việt Nam sẽ tiếp tục phát huy những truyền thống tốt đẹp đó trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của mình.

Nguồn http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1417&chitiet=14795&Style=1

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Lý Tống - ông chỉ làm được như vậy sao?

Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ nổi tiếng yêu nước , vậy mà Lý Tống lại làm như vậy? Già rồi , suy nghĩ chỉ được như vậy thôi sao ? Xịt hơi cay vào một ca sĩ đang hát mà ông không biết xấu hổ à ? Âm nhạc không liên quan đến chính trị nhe . Cái VNCH của ông đã xa rồi , nếu nó tốt thì tại sao lại thua ? Không được người dân ủng hộ ? Ông chỉ giỏi ở Mỹ chửi rủa và làm những trọ hèn hạ như vậy . Nói thật , ông làm như vậy chẵng được cái gì hết . Mỹ không nghe lời ông nói đâu , họ chỉ quan tâm đến lợi ích thôi ,  , ông chỉ bám Mỹ để được vài đồng USD sống qua ngày thôi . Tôi yêu Việt Nam , yêu quê hương tôi đang sống chứ không như ông , chối bỏ quê hương của mình . Tôi yêu Bác Hồ , người đã mang lại hạnh phúc , cuộc sống ấm no cho tôi .

Vài dòng gửi ông Lý Tống .

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Khắc phục lỗi treo máy khi Shutdown

 

Khi Shutdown Windows, một hộp thoại hiện ra với nội dung “Windows is Shutting Down” trong thời gian dài. Bạn không đủ kiên nhẫn và chỉ còn cách rút phích cắm.

Một số cách sau giúp khắc phục triệt để hiện tượng này.

Cách 1: Cài đặt lại trình điều khiển (Driver) mạng:

Đôi khi, trình điều khiển mạng thực sự có thể gây ra vấn đề trong quá trình tắt máy. Lý do: Windows sẽ gửi lệnh cho card mạng để ngắt kết nối trước khi tắt máy và bạn có thể mất một khoảng thời gian chờ đợi. Để khắc phục, bạn hãy khởi động lại máy, tiến hành cập nhật Driver card mạng phiên bản mới nhất.

Cách 2: Gỡ bỏ phần cứng:

Lý do: Có thể một thiết bị mới gắn trong máy tính bị hỏng. Vì vậy, bạn hãy vô hiệu hóa nó trong Device Manager và xem có giải quyết được vấn đề hay không. Nếu có, bạn hãy cập nhật các Driver cho phần cứng. Ngoài ra, hãy chắc chắn bạn có thể ngắt kết nối USB hoặc ổ đĩa cứng gắn ngoài.

Cách 3: Gỡ bỏ phần mềm:

Bạn mở Task Manager và loại bỏ một số ứng dụng khởi động cùng Windows và tiến hành khởi động lại máy. Nếu các chương trình đó ảnh hưởng đến quá trình tắt máy, hệ thống sẽ Shutdown bình thường. Vấn đề xảy ra khi máy tính bị nhiễm virus và có phần mềm điều khiển UPS (bộ lưu điện). Cả hai sẽ mâu thuẫn nhau trong quá trình tắt máy và ngăn chặn máy tính tự tắt. Bên cạnh đó, bạn hãy thử vô hiệu hóa phần mềm diệt Virus, bảo mật là những chương trình có thể gây treo máy.

Loại bỏ các chương trình, dịch vụ trong thẻ Startup và Services của hộp thoại MSConfig sẽ giúp hệ thống bạn tắt nhanh như xưa.

Cách 4: Thiết lập Paging File (bộ nhớ ảo):

Windows sẽ xóa Paging File khi Shutdown. Do đó, bạn có thể tiến hành vô hiệu hóa việc đó bằng cách vào Start > Run và gõ gpedit.msc, bấm OK để xác nhận. Hộp thoại hiện ra, bạn tìm đến mục Computer Configuration > Windows Settings > Security Settings > Local Policies > Security Options và tìm đến mục Shutdown: Clear virtual memory pagefile và kiểm tra chắc chắn nó ở trạng thái disable.

Nguồn http://nld.com.vn

Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010

Vận động kêu gọi Zing hãy để tên Hoàng Sa trong bảng đăng kí thành viên

Link hội nhóm Hoàng Sa – Trường Sa http://me.zing.vn/apps/group?params=groupprofile/200122

Hiện nay khi đăng kí thành viên trong zing thì khi chọn tỉnh Đà Nẵng thì lại không thấy Hoàng Sa . Trong khi đó Hoàng Sa đã được nhà nước công nhận là huyện đảo dưới sự quản lý của Đà Nẵng . Zing là mạng xã hội không liên quan tới chính trị nhưng đây không phải là chính trị , mà là về địa lý . Ông cha ta đã đổ xương máu để giành độc lập , vậy mà ban quản trị Zing lại làm một điều không thể chấp nhận được như thế .Khi một thành viên nêu ý kiến đó lên diễn đàn Zing thì chỉ trong vòng 1 vài ngày là đã bị xóa topic . Là người Việt Nam , cùng chung dòng máu Lạc Hồng ,tại sao Zign lại cố tình quên đi mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc được chứ .

Bác Hồ đã nói “Các vua Hùng đã có công dựng nước , Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước” Lời dạy của Bác còn rành rành ở đó .

Lý Thường Kiệt đã nói  :

Nam quốc sơn hà Nam Đế Cư

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khang thư hại hư

Những lời ấy con truyền đến ngày nay . Thế hệ trẻ Việt Nam là thế hệ anh hùng , dân tộc Việt Nam là dân tộc anh hùng ,  người Việt Nam nào cũng có lòng tự hào  dân tộc .Vậy mà Zing lại như vậy . Xin hỏi ban quản trị Zing , các vị có phải là người Việt Nam không ? Nếu các vị trả lời là “Có” thì hãy sửa lại ngay lặp tức . Còn nếu trả lời là “Không” thì tôi chắc chắn rằng không một ai trên đất nước này sẽ tham gia Zing nữa.

Mong Zing hãy có quyết định đúng .

Thân chào !

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Sao lại muốn trở về với Hán học ?

Đọc bài 5 kiến nghị cho tiếng Việt trên báo tuổi trẻ thấy có đoạn

“ Nguồn gốc của việc ấy, theo ông Giang, là do chúng ta đã từ lâu không dạy chữ Hán trong trường phổ thông. Ông gọi não trạng ấy là "thoát Hán học" và khẳng định: "Hán học có mặt ở nước ta hàng nghìn năm nay, gắn bó với dân tộc này nên nó đã trở thành một phần của Quốc học. Vì thế thoát Hán học cũng mở đường cho thoát Quốc học".

Sự thật này được nhìn thấy từ khi nhà ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo còn tại thế: nhìn ra các nước Ðông Á, không có nước nào đoạn tuyệt với chữ Hán. Chỉ có riêng Việt Nam là hoàn toàn không dạy chữ Hán trong chương trình phổ thông. Ông Ðoàn Lê Giang kêu gọi phải từng bước xây dựng lại chương trình dạy chữ Hán cho học sinh”

Nói thật tôi cảm thấy rất giận với ý kiến của ông Giang. Có lẽ do tôi quá thành kiến với Trung Quốc , với những gì mà TQ đã gây ra cho chúng ta mấy ngàn năm qua . Tại sao lại là chữ Hán ? Tại sao thoát Hán học thì lại mở đưởng cho việc thoát Quốc Học ? Ngoài chữ Hán thì cũng có chữ Nôm ( dựa trên chữ Hán nhưng do người Việt phát triển ) . Chữ hán khó học , không gần gũi với người Việt Nam . Nguyễn Du đã viết Truyện Kiều bằng chữ Nôm , viết theo thể thơ lục bát , hoàn toàn của người Việt , thế chúng ta thoát Hán học thì chúng ta có thoát Quốc học không ? Việt Nam chúng ta cũng có chữ viết riêng – đó là chữ khoa đẩu , tại sao lại không dạy để phát triển rộng rãi và đặc biệt là khơi dậy tinh thần yêu nước của người Việt . Có mấy nước trên thế giới này có thể sáng tạo ra chữ viết riêng cho mình ? Việt Nam là một trong những nước có chữ viết riêng đó , vậy chúng ta nên tự hào về đều đó , chúng ta nên học những gì thuộc về cội nguồn của chúng ta . Tôi không tin vào những gì ông Giang nói “thoát Hán học cũng mở đường cho thoát Quốc học” . Vài lời tâm sự của tôi  -  một người yêu Tiếng Việt nhưng kiến thức hạn hẹp .

Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2010

THƯ NGỎ GỬI VỊ TIẾN SĨ ĐẠI HỌC YALE nhân đọc bài “Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộc” của Tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích đăng trên BBC Việt ngữ

Nguồn hoang.org


Nhân đọc bài Một cách nhìn khác về tinh thần dân tộccủa Tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích đăng trên BBC Việt ngữ ngày thứ bảy, 17 tháng 4 năm 2010, tôi có đôi điều muốn thưa chuyện cùng Tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích.
Trước hết, đọc những dòng sau đây của Đỗ Ngọc Bích:
1. “Những thanh niên này hầu hết đều lớn lên vào những năm 1980, chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa dân tộc có điều khiển của nhà nước Việt Nam sau cuộc chiến tranh biên giới 1979, bài xích Trung Quốc, tố cáo Trung Quốc ‘hơi nhiều”.
Thưa tiến sĩ, trong những năm cuối 1970 và đầu 1980 tiến sĩ đang ở đâu? Đang ở trời Tây trong giảng đường đại học hay nép mình trong góc phố an bình nào đó ở Việt Nam trong lúc hàng ngàn người dân Việt đã ngã xuống chống giặc để cho cô có mãnh bằng học vị hôm nay. “Chủ nghĩa dân tộc có điều khiển” là gì thưa tiến sĩ? Sao lời lẽ của tiến sĩ tương tự như bộ máy tuyên truyền chụp mũ trên Mạng Hoàn Cầu đến thế!
2. “Họ không nhận ra được rằng Việt Nam thực ra cũng là một phần trong da thịt của Trung Quốc, chia sẻ nguồn gốc văn hóa và tư tưởng, và nhận được khá nhiều ân huệ từ Trung Quốc trong suốt hơn 20 năm chiến tranh (1950-1975)”.
Cô tiến sĩ ơi, tôi tin rằng cho dù Cô được học và lớn lên trên đất Mỹ, nhưng giáo trình nào? tài liệu nào của Mỹ đã dạy cho Cô “Việt Nam thực ra cũng là một phần trong da thịt của Trung Quốc”? Sao tiến sĩ không nói luôn là “Việt Nam vốn bị Trung Quốc đô hộ tự nghìn xưa, là phần đuôi của Đại Hán?” Còn cái mà Cô gọi là “ân huệ” thì phải chăng Cô muốn cùng Giáo sư Lê Xuân Khoa thảo luận lại “ Ba mươi năm gọi tên gì cho cuộc chiến?”.
3. Thêm nữa, “Cho dù Trung quốc giúp Việt Nam là vì tính toán chính trị của họ, được giúp đỡ để chiến thắng cũng là điều tốt mà ‘mình nên nhớ’. Câu “yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng” trong tình huống này có lẽ đúng”.
Tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích muốn nhớ, thì nhân đây tôi giúp cho Cô nhớ:
“Theo dõi việc đưa tin về Hội nghị Giơ-ne-vơ từ ngày đầu đến ngày cuối, tôi – và các nhà báo khác có quan hệ chặt chẽ với các đoàn xã hội chủ nghĩa – không nghi ngờ gì về việc đoàn Trung Quốc không ủng hộ mạnh mẽ đoàn Việt Nam. Nhiều năm sau Hội nghị, các nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn còn nói một cách trung thành: “các kết quả đã đạt được qua thảo luận và thỏa thuận chung”. Điều đó đúng sự thật theo nghĩa đen, nhưng không đúng sự thật thực sự, dù chỉ là một nửa.
Khi hội nghị thảo luận đến vấn đề quy định một giới tuyến để quân đội Pháp rút về phía Nam và quân đội Việt Minh rút về phía Bắc, ông Phạm Văn Đồng đề nghị một đường ranh giới dọc theo vĩ tuyến 13. Trong tình hình thảm hại của lực lượng Pháp sau thất bại Điện Biên Phủ, và số còn lại trong những lực lượng tinh nhuệ của họ thì đang bị bao vây ở đồng bằng Sông Hồng và các nơi khác ở miền Bắc, đó không phải là một đề nghị không phải chăng. Đề nghị đó sẽ cho Việt Minh có 100km biên giới chung với Cam-pu-chia và sẽ bù đắp lại việc họ không giành được một vùng tập kết cho các lực lượng Khơ-me I-xa-rắc. Nhưng, trước “chủ nghĩa thực tế” và “chủ nghĩa thực dụng” đó, từng bước ông Phạm Văn Đồng đã buộc phải lùi đường ranh giới của mình qua vĩ tuyến 14 (như vậy cũng vẫn cho Việt Minh có một biên giới nhỏ với Cam-pu-chia), rồi qua vĩ tuyến 15 tới vĩ tuyến 16, tại đó ông kiên quyết giữ lập trường.
Đã hai lần trong lịch sử Việt Nam, vĩ tuyến 16 từng là ranh giới phân chia tạm thời. Sau chiến tranh thế giới lần thứ II, khi quân đội Quốc dân đảng Trung Quốc kéo vào phía Bắc và quân đội Anh vào phía Nam (bề ngoài là để vây quét tàn dư của quân đội chiếm đóng Nhật và đưa chúng về Nhật), đường ranh giới giữa hai lực lượng này chạy dọc theo vĩ tuyến 16 và qua ngoại ô phía Nam của Đà Nẵng. Khi đất nước bị chia cắt giữa nhà Trịnh và nhà Nguyễn vào thế kỷ thứ 17, đường ranh giới cũng chạy dọc vĩ tuyến 16 trở thành giới tuyến lô-gích – nếu cần phải có một giới tuyến.
Những người Pháp đòi một đường ranh giới dọc vĩ tuyến 17. Sau một cuộc gặp riêng giữa Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng mới của Pháp, Pi-e Măng-đét Phrăng và Chu Ân Lai, Chu ủng hộ lập trường của Pháp…
Chu Ân Lai nói rõ với người Pháp rằng Trung Quốc đến Giơ-ne-vơ trước hết là để bảo vệ lợi ích của chính mình chứ không phải lợi ích của các lực lượng cách mạng Đông Dương. Điều này trở nên sáng tỏ một cách tàn nhẫn trong một cuốn sách về Hội nghị Giơ-ne-vơ, dựa trên những tài liệu về Hội nghị chưa hề được công bố, của nhà viết sử và chuyên gia về Châu Á người Pháp Phrăng-xoa Gioay-ô – Tác giả kể lại một cuộc họp giữa Chu Ân Lai và An-tô-ni I-đơn tại Giơ-ne-vơ một ngày trước khi Bộ Ngoại giao Anh công bố quan hệ ngoại giao giữa hai nước sẽ được nâng lên hàng đại sứ.
“Trưởng đoàn đại biểu Trung Quốc đã nói riêng với I-đơn là ông ta nghĩ rằng có thể ‘thuyết phục được Việt Minh rút khỏi Lào và Cam-pu-chia’. Qua đó, Trung Quốc đã đi một bước rất dài theo luận điểm của người Cam-pu-chia, người Lào, người Anh và người Pháp. Điều đó bao hàm việc thừa nhận rằng Việt Minh đúng là kẻ xâm lược ở hai nước đó, ngược lại với luận điểm lâu nay của Việt Minh – đó cũng là coi các vấn đề Lào và Cam-pu-chia không giống như vấn đề Việt Nam. Ngoài ra, Chu Ân Lai còn nói sẵn sàng công nhận tính chất hợp pháp của các Chính Phủ Vương quốc Lào và Cam-pu-chia ngay khi nào ông ta được bảo đảm rằng không một căn cứ quân sự nào của Mỹ được xây dựng ở hai nước này”.
Trung Quốc thực sự đã quyết định quay lưng lại các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc ở Lào và Cam-pu-chia để cầu xin ân huệ của các Chính phủ Anh và Pháp. “Nó cho phép trang bị quân đội chính phủ hiện nay đang đấu tranh chống du kích Pa-thét Lào và Khơ-me I-xa-rắc, và trong tương lai có thể đẩy lùi mọi hoạt động mới của Việt Minh ở bên ngoài biên giới Việt Nam”…
Bài phát biểu ngắn của ông Đồng tại phiên họp bế mạc phản ánh sự cay đắng của ông khi phải chấp nhận những quyết định do sự áp đặt của người khác, bè bạn cũng như đối thủ. Các nhà báo không được dự phiên họp này (cũng như mọi phiên khác), nhưng Gioay-ô đã tóm tắt những gì đã xảy ra:
“Ông Phạm Văn Đồng chỉ có một câu cám ơn hai đồng Chủ tịch, chứ không nói một lời nào biết ơn đối với Trung Quốc. Liệu có thể giải thích sự im lặng này một cách nào khác hơn là dấu hiệu về sự bất bình của Việt Minh đối với đồng minh của họ, những người tuy là nguồn ủng hộ vững chắc trong quá trình thương lượng, nhưng vẫn không ngần ngại tìm cách hạn chế những yêu cầu của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mỗi khi lợi ích dân tộc của chính họ đòi hỏi?”.
Tối ngày 22 tháng 7, ông Phạm Văn Đồng và các thành viên khác của đoàn đại biểu Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến dự một cuộc chiêu đãi của Chu Ân Lai để “chúc mừng thắng lợi của Hội nghị”. Họ chờ đợi một cuộc “chúc mừng giữa những người đồng chí”. Họ rất ngạc nhiên khi thấy đoàn đại biểu Liên Xô đã không được mời, trong khi các đoàn đại biểu của “Hoàng đế” Bảo Đại, Vương quốc Lào và Cam-pu-chia lại có mặt. Chu Ân Lai trước hết nâng cốc chúc mừng Hoàng đế Bảo Đại rồi đến Vua lào và Vua Cam-pu-chia. Người phụ tá cao cấp của ông Phạm Văn Đồng (mà tôi đã trích dẫn trước đây) nói với tôi :
“Chúng tôi hầu như không thể tin ở mắt và tai mình nữa. Về sau, chúng tôi thấy vấn đề rõ hơn. Trung Quốc muốn các nước Đông Dương nằm trong túi mình, và hy vọng rằng ba Vương quốc ở đây sẽ được duy trì như những nước triều cống như kiểu Thiên hoàng trị vì đế quốc Trung Hoa với những quốc gia phiên thuộc! Trung Quốc không thể coi thường hơn nữa nội dung xã hội của các quốc gia ấy cũng như số phận của các lực lượng cách mạng ở đó – Nhìn lại những gì xảy ra sau này với Khơ-me đỏ ở Cam-pu-chia và việc Trung Quốc xâm lược Việt Nam rõ ràng đã được khởi động bởi thái độ của Trung Quốc tại Hội nghị Giơ-ne-vơ và đặc biệt là cuộc chiêu đãi cuối cùng này”.
Chu Ân Lai đã bố trí để tại cuộc chiêu đãi các trưởng đoàn Cam-pu-chia và Lào, Tép Phan và Phủi Xa-na-ni-côn, ngồi cùng một bàn với vài phụ tá cao cấp của Chu Ân Lai. Tại bàn do Chu Ân Lai chủ trì, Ngô Đình Luyện (em Ngô Đình Diệm, người mới được CIA đưa lên cầm quyền ở Sài Gòn) được xếp ngồi giữa Phạm Văn Đồng và Tạ Quang Bửu, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ngô Đình Luyện và Tạ Quang Bửu đã từng cùng học tại Pháp và Chu Ân Lai tìm hết cách làm cho hai người gợi lại những kỷ niệm thời thanh niên. Có lúc, Chu gợi ý Ngô Đình Luyện sang thăm Bắc Kinh. Khi Luyện hỏi sang đó dưới danh nghĩa nào, Chu Ân Lai trả lời: “Tại sao các ngài không đặt một công sứ quán ở Bắc Kinh?”. Nhận thấy ông Phạm Văn Đồng giật nẩy người phản ứng, Chu Ân Lai lạnh lùng nói rằng việc ông Phạm Văn Đồng gần gũi với Trung Quốc hơn về tư tưởng không loại trừ việc Sài Gòn có đại diện ngoại giao tại Bắc Kinh. “Dù sao, hai ngài đều chẳng phải là người Việt Nam cả sao, và tất cả chúng ta đây chẳng phải là người Châu Á cả đó sao?”. Đây nữa lại là một viên thuốc đắng mà ông Phạm Văn Đồng phải nuốt tại Giơ-ne-vơ. Lý do khiến Chu Ân Lai ủng hộ việc đẩy lùi càng lâu càng tốt cuộc tổng tuyển cử để tái thống nhất đất nước đã trở nên quá rõ ràng. Trung Quốc quan tâm tới việc mở rộng ảnh hưởng của chính mình ở Sài Gòn hơn là giúp Việt Minh giành thắng lợi chính trị và tái thống nhất đất nước…
“Chúng tôi lẽ ra đã có thể giành được hơn nhiều, nhiều lắm. Chúng tôi đã thỏa thuận trước với người Trung Quốc về mọi vấn đề – nhưng Chu Ân Lai đã họp kín với Măng-đét Phrăng, và tất cả đều bị thay đổi. Nếu lúc đó chúng tôi cứ tiếp tục chiến tranh, thì có lẽ chúng tôi đã thắng và được tất cả. Phải nói rằng người Trung Quốc đóng một vai trò cực kỳ nguy hiểm trong suốt cuộc thương lượng, và đã phản bội chúng tôi một cách đê tiện nhất”.
Việc các nhà lãnh đạo Việt Nam giữ gìn điều bí mật về vai trò của Trung Quốc tại Hội nghị Giơ-ne-vơ là một điều đáng khâm phục về tính thận trọng, ý thức trách nhiệm và tinh thần đoàn kết trong phe xã hội chủ nghĩa – nhưng cũng là một điều đáng tiếc là họ không thông báo rộng rãi trong một chừng mực nào đó những việc xảy ra sau hậu trường ở Hội nghị. Tôi đã từng theo dõi đưa tin về Hội nghị Giơ-ne-vơ, đã từng thường trú ở Hà Nội trong nhiều năm để đưa tin về việc thi hành các quyết định của Hội nghị, đã từng có vô số cuộc nói chuyện với Cụ Hồ Chí Minh, ông Phạm Văn Đồng, ông Võ Nguyên Giáp và những người khác, nhưng tôi chẳng hề được một gợi ý xa xôi nào về những gì xảy ra sau hậu trường ở Giơ-ne-vơ, cho mãi đến khi Trung Quốc đã phạm điều phản bội tột cùng bằng cách xâm lược Việt Nam!…”(1)
4. Lại nữa: “Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có bao giờ tuyên ngôn chủ quyền các đảo đó không, hay chỉ mãi đến năm 1974 mới điều hải quân ra trấn giữ và bảo vệ? Chúng ta đã bao giờ dành thời gian nghiên cứu xác nhận thông tin trước khi đấu tranh đòi chủ quyền chưa nhỉ?”.
Thưa tiến sĩ, Cô đọc được tiếng Việt và tiếng Pháp không? Thôi thì tôi nhắc lại tài liệu sau đây bằng hai thứ tiếng Pháp-Việt cho Cô dễ hiểu:
Ngày 5.9.1951, trong phiên họp khoáng đại hội nghị thứ 2 của hội nghị San Francisco, đại biểu Liên Xô Andrei A. Gromyko sau khi chỉ trích tính cách bất hợp pháp và sự vô nghĩa của bản dự thảo hòa ước của Anh – Mỹ để ký với Nhật Bản đã đưa ra một đề nghị 7 điểm gọi là để hướng dẫn việc ký kết hòa ước thực sự với Nhật Bản. Điểm 6 đề nghị trao trả hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa cho Trung Quốc. Nhưng hội nghị đã bác bỏ yêu cầu này với 48 phiếu chống.
Hai ngày sau, ngày 7.9.1951 Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Trần Văn Hữu, trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam, đã lên tiếng tái xác định chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước 51 phái đoàn ngoại giao như sau:
Và nói một cách thẳng thắn rằng phải tranh thủ mọi cơ hội để chặn đứng những mầm mống gây xung đột, chúng tôi xác nhận chủ quyền của chúng tôi trên các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, vốn từ xưa đã thuộc lãnh thổ Việt Nam”.
(“Et comme il faut franchement profiter de toutes occasions pour étouffer les germes de discorde, nous affirmons nos droits sur les îles Spratley et Paracels qui, de tout temps, ont fait partie du Viet Nam”)
Lời tuyên bố đó đã được Hội nghị San Francisco ghi vào biên bản và trong tất cả 51 phái đoàn, không có một phái đoàn nào phản đối.
5. “Xét cho cùng, đất nước Việt Nam, lãnh thổ Việt Nam hiện nay có được là nhờ sự “mở mang bờ cõi” Nam tiến vào lãnh thổ Chiêm Thành, Khơ-me.
Lịch sử là vậy, đất đai dân cư di dời, sở hữu chuyển đổi, do thỏa thuận cũng như do xâm lấn.
Rút cục, có thể nói chủ nghĩa dân tộc mù quáng đôi khi cũng tai hại không kém gì chủ nghĩa bành trướng đế quốc vậy”.
Xin thưa với Cô tiến sĩ Quan hệ quốc tế và Hoa Kỳ học:
Nếu dựa vào những lý lẽ “lịch sử” theo kiểu như vậy, tuy có phần hấp dẫn đối với cô nhưng rõ ràng sẽ mở ra một hộp Pandoras của những xung đột không thể nào giải quyết được.(2)
Một sách giáo khoa về luật pháp quốc tế của Michael Akehurst khái quát vấn đề chung đó như sau : “Đất đai chinh phục được ngày nay, hoặc ít ra đất đai do một kẻ xâm lược chinh phục, thì không thể được thừa nhận quyền sở hữu. Trong quá khứ thì được. Nhưng quyền sở hữu trước kia dựa vào sự chinh phục bây giờ có trở nên mất giá trị không? Nếu trở nên mất giá trị, thì kết quả sẽ rất là sửng sốt; nếu rút ra kết luận logic của việc đó, thì có nghĩa là bắt Mỹ sẽ trả lại cho người Idian da đỏ, và người Anh sẽ phải trả lại nước Anh cho người xứ Welsh”.(3)
Những ví dụ như vậy có thể nhân lên không bao giờ hết. Kết luận mà phần đông các nhà cầm quyền đạt được là những khái niệm về luật pháp quốc tế không thể áp dụng lui trở lại cho các cuộc xung đột trong quá khứ để làm mất giá trị pháp lý của những biên giới ngày nay được.
Những vấn đề đó đặc biệt gay gắt trong các thuộc địa cũ của các cường quốc thực dân Châu Âu. Akehurst nhận xét : “Những biên giới thuộc địa, được vạch ra bằng vũ lực trong các thế kỷ trước, ngày nay phần lớn đã trở thành những biên giới của những nước mới độc lập, mà không nước nào muốn thấy biên giới của họ bị đưa ra đặt vấn đề lại. Các nước Mỹ la tinh và Á-Phi, với một cái ngoại lệ (như Trung Quốc chẳng hạn) đã đồng ý rằng các biên giới thuộc địa phải được tiếp tục sử dụng, theo luật pháp quốc tế, như những biên giới sau độc lập. Ở Mỹ la tinh, điều đó được hiểu là nguyên tắc Utipossidetis, nghĩa là :Như bạn đã sở hữu, bạn sẽ tiếp tục sở hữu”(4). Các biên giới thuộc địa, nhất là ở Châu Phi thường không theo thiên nhiên, không tính đến sự phân chia của bộ tộc và cắt qua các khu vực thuộc cùng một đơn vị kinh tế, nhưng vì các quốc gia mới được độc lập không thể đồng ý vạch lại một cách triệt để các biên giới nên khôn khéo hơn cả là duy trì các biên giới hiện có để tránh tình hình mất ổn định và xung đột.
Như vậy, lý luận như tiến sĩ thì nước Mỹ cũng là một phần của Trung Quốc như một vị tướng Trung Quốc từng tuyên bố gần đây.
6. Cuối cùng, “Những blogger đấu tranh cho chủ quyền lãnh thổ đã bao giờ đọc Đại Việt Sử Ký, Đại Việt Sử Lược, Đại Việt Sử Ký Toàn Thư hay Việt Nam Sử Lược ở dạng nguyên bản, chưa qua biên soạn, cắt xén chưa?”
Người dân Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, Vua của Việt Nam cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi vua Trung Quốc như anh như cha… từ Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, hay Lý Công Uẩn, rồi các gia tộc họ Trần, Lê, Nguyễn, v.v…
Chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình xem lịch sử Việt Nam mà chúng ta học có đúng là lịch sử không?”
Một câu hỏi thật bất ngờ, tôi không tin rằng ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ lại có một giảng viên ngạo mạn và kém cỏi về lịch sử nước nhà đến thế.
Thưa tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích, đọc những quan điểm và cách đặt vấn đề về lịch sử của Cô, chúng tôi không thể không nghi ngờ về trình độ hiểu biết sơ đẳng cũng như tự hỏi rằng Tiến sĩ Đỗ Ngọc Bích hẳn phải là một người Hoa xa xứ Trung Quốc?
Chào trân trọng
Chú thích:
(1) Wilfred G. Burchett, China, Cambodia, Vietnam Triangle, Vanguard Books, 1982.
[ Tam giác Trung Quốc – Campuchia – Việt Nam, NXB TTLL, HN, 1986].
(2)- Theo thần thoại Hy Lạp, Pandoras là người đàn bà do Thần lửa tạo ra và bị đưa xuống để trừng phạt trần gian đã lấy trộm lửa. Thần Zeus cho chị ta một cái hộp, khi mở ra thì đủ tất cả các thói hư tật xấu bay ra làm ô nhiễm cả thế giới. Hộp Pandora do đó có nghĩa là vật hào nhoáng nguy hiểm.
(3), (4)- Grant Evans – Kelvin Rowley. The Red Brotherhood at war (bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Tấn Cưu – Chân lý thuộc về ai?), NXBQĐND, 1986.

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Kỳ 3: Hiểm nguy giữa biển Hoàng Sa

 

 

,

- Trong chuyến ra Hoàng sa, tôi đã có nhiều ngày đêm cùng sống, cùng ăn, cùng ở và cùng xuống lòng đại dương với những ngư dân lặn biển săn tìm hải sản giữa biển Hoàng Sa. Cuộc mưu sinh cơm áo nhọc nhằn của những ngư dân có tận mắt chứng kiến mới thấy hết những hiểm nguy mà họ đang hàng ngày, hàng giờ đối mặt.

Hoàng Sa, những ngày tôi được tận mắt thấy, tai nghe và những giờ phút nghẹt thở cùng với ngư dân khi vượt qua vùng biển “tử thần” đảo Phú lâm, Tri Tôn. Tôi mới hiểu hết cái giá của tự do mà bao máu xương của cha ông đã đổ xuống…
>> Kỳ 1:
10 ngày nghẹt thở trên vùng biển Hoàng Sa
>> Kỳ 2: Nín thở đi qua vùng biển "tử thần"

Can trường bám biển

Hơn 1 ngày đêm, trước khi tàu đến vùng biển đảo Bom Bay, nhờ chiếc bộ đàm trên tàu của thuyền trưởng N.T.T, tôi liên lạc trước với tàu đang đánh bắt của anh Nguyễn Thanh Tuấn đang đánh bắt tại đây và được chấp nhận cho tôi lên tàu làm ngư dân “không số” để cùng ăn, cùng ở và cùng lặn biển với ngư dân.

Những ngư dân trẻ vẫn can trường bám biển Hoàng Sa.

So với chiếc tàu đưa tôi ra Hoàng Sa, tàu của anh Nguyễn Thanh Tuấn lớn hơn nhiều với công suất 120 CV. Anh Tuấn tiếp tôi ngay trên ca bin tàu và bảo anh vừa mới trở lại Hoàng sa sau khi bỏ dở chuyến biển để cứu và đưa 17 ngư dân đảo Lý Sơn bị tàu lạ đâm chìm hôm 9-3 vào bờ.

Đây là chuyến biển thứ 2 kể từ sau Tết Nguyên đán 2010 anh trở lại vùng biển Hoàng Sa để mưu sinh. Trên tàu có tất cả 12 thuyền viên đều là anh em bà con ruột thịt trong gia đình. Anh Tuấn cười bảo: “Cái nghề của anh em tụi tui có chi mô mà kể. Anh sống ở trên tàu ít đêm sẽ hiểu. Tụi tui ăn cơm dương gian, làm bạn với hà bá mà. Cực khổ trăm bề, nhưng chúng tôi quyết không bỏ biển…”

“Suốt mấy chục năm ni tàu bà con ngư dân thường xuyên bị Trung Quốc bắt bớ đánh đập, cướp tàu, rượt đuổi. Nhưng với bà con ngư dân tụi tui vẫn xem biển đảo Hoàng Sa là nhà, như một phần máu thịt thiêng liêng của Tổ quốc nên sẵn sàng đối mặt, không hề biết run sợ, cho dù trong tay không một tấc sắt. Có thể nói, mỗi một con tàu của ngư dân Việt Nam xuất hiện ở vùng biển Hoàng Sa giống như cột mốc chủ quyền “sống” bất khả xâm phạm…” anh Tuấn tâm sự.

’Mài

Mài "vũ khí" để chuẩn bị lặn xuống lòng biển sâu.

Trong suốt chuyến đánh bắt kéo dài gần 1 tháng, tàu anh Tuấn cùng hàng trăm tàu của ngư dân khác có mặt nơi vùng biển Hoàng Sa thoắt ẩn, thoắt hiện quanh khu vực các đảo nhỏ như Tri Tôn, Phú Lâm, Hai Trụ, Ba Tiếng, Bom Bay…thuộc quần đảo Hoàng Sa để đánh bắt vào ban đêm.

Với lão thuyền trưởng can trường Nguyễn Thanh Tuấn, dường như sóng gió, bão tố, hay những chiếc tàu tuần tra của Trung Quốc với lão đều có cách để né tránh và không hề biết run sợ.

Đã từng bị Trung Quốc bắt giữ, rồi bị bão Chan Chu nhấn chìm, nhưng tất cả những hiểm nguy ấy anh đã vượt qua và trở về an toàn. Thời gian ở biển Hoàng Sa với anh nhiều hơn ở nhà. “Mỗi năm từ tháng Giêng đến tháng 8, tàu tui có mặt thường xuyên. Chỉ trừ những ngày vào bờ lấy nhiên liệu và lương thực ít ngày, thời gian còn lại là ở vùng biển ni…” anh Tuấn kể.

Hôm tôi sang tàu anh đang đánh bắt sát khu vực đảo Bom Bay chừng 1 hải lý. Tôi hỏi anh có sợ không? Vừa cầm lái điều khiển con tàu chầm chậm tiến lùi theo hệ thống dây dẫn hơi và điện thắp sáng cho anh em lặn dưới biển, anh cười bảo: “Bọn chúng tàu to, nhưng cũng biết sợ bóng đêm, cũng ngán ngại những chiếc tàu nhỏ của ngư dân Việt Nam.”

hs6.JPG

Ngư dân lặn biển vừa lên khỏi mặt nước giữa đêm khuya nơi biển Hoàng Sa.

“Mỗi ngày anh em tụi tui chỉ làm vào ban đêm, sáng ra là chạy xa đảo hơn 10-20 hải lý ngoài hải phận quốc tế để neo đậu cho anh em ngủ lấy sức và tránh sự truy đuổi của tàu tuần tra Trung Quốc…” anh Tuấn tâm sự.

Cả 12 thuyền viên trên tàu chia làm 2 ca lặn. Mỗi ca 5 người, còn lại hai người trên tàu kéo ống hơi cho những người lặn bên dưới. Mỗi ca lặn dưới lòng biển Hoàng Sa dọc theo các rạn san hô quanh khu vực các đảo nhỏ kéo dài từ 2 đến 3 giờ đồng hồ. Riêng anh Tuấn thì điều khiển con tàu chạy theo thợ lặn đang làm việc dưới lòng biển Hoàng Sa và làm công việc cảnh giới tàu Trung Quốc bất ngờ tấn công.

Hiểm nguy rập rình

Trong câu chuyện anh Tuấn tâm sự với tôi trong đêm trắng cùng anh nơi vùng biển sát đảo Bom Bay, anh Tuấn cười buồn bảo: “Cái nghề lặn biển mò tôm cá của anh em tụi tui giống như ma. Ngày ngủ đêm thức, những hiểm nguy rập rình ngày đêm với những ngư dân không biết đâu mà lần. Tất cả phó mặc cho sự may rủi…”, rồi anh cười bảo với tôi rằng: “Hên, xui thôi mà…”

Còn câu chuyện mà thuyền phó Nguyễn Văn Á kể với tôi giữa đêm nơi vùng biển Hoàng Sa, nếu không tận mắt chứng kiến khó mà tin được. Đang điều khiển con tàu chạy theo hệ thống dây dẫn hơi cho anh em thợ lặn dưới biển, bỗng từ xa khoảng chừng 200m, ánh đèn của thợ lặn dưới biển hắt lên. Tưởng là anh em lên, nhưng khi quan sát thấy bất thường, anh Á quyết định cho tàu chạy chậm lại nơi ánh đèn.

hs7.JPG

Bám theo những ngư dân đang lặn đêm dưới biển.

Bất ngờ một thợ lặn tên Nam bị áp lực nước quá mạnh dưới lòng biển sâu hơn 30m gây co cơ phải trồi lên mặt nước. Do bị đau thắt cơ do nước ép, Nam không thực hiện qui trình giảm áp, nên bị co giật. Lập tức Nam được đưa lên tàu cấp cứu. Nam quằn quại đau đớn vì bị co rút cơ do áp lực nước.

“Đây là trường hợp nhẹ, được phát hiện kịp thời, nên chưa gây hậu quả nghiêm trọng.” anh Á cho biết.

Theo anh Á kể, nhiều thợ lặn đang làm việc dưới độ sâu hơn 30m nước, thường xuyên bị áp lực nước gây co cơ. Nặng hơn có thể gây liệt toàn thân nếu không cấp cứu kịp thời. Ngay trên tàu của anh Á, đã có 3 trường hợp bị bại liệt phải lên bờ, trở thành người tàn phế.

Chuyện áp lực nước gây chảy máu tai, trào máu mũi, gây bại liệt. Rồi gặp các loại cá dữ dưới nước như cá mập xảy ra hàng đêm khi lặn biển. Nhưng những nguy hiểm ấy không đáng sợ bằng tàu Trung Quốc phát hiện rượt đuổi.

Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, chủ tàu Qng-95821-TS kể, anh đã nhiều lần bị tàu tuần tra Trung Quốc rượt đuổi. Nhưng nhờ cảnh giới và phát hiện từ xa, nên tàu anh đã nhiều lần chạy thoát.

hs16.JPG

Người trên tàu dõi mắt theo dõi thợ lặn dưới biển.

Câu chuyện kể lại của thuyền trưởng Nguyễn Minh Quang, chủ tàu Qng-90078-TS trong cái đêm ngồi cùng tôi trên ca bin tàu giữa biển Hoàng Sa như một thước phim quay chậm. Ký ức những ngày kinh hoàng bị bắt giữ đánh đập vẫn chưa thôi ám ảnh anh cùng 12 thuyền viên trên tàu.

Anh Quang nhớ lại: Nhận được tin báo bão với sức gió giật trên cấp 12 của cơn bão số 9 hồi tháng 9-2009 vừa qua, tàu anh cùng hàng chục tàu khác đang đánh bắt tại vùng biển đảo Tri Tôn. Do bão đến quá nhanh, không thể cho tàu chạy vào đất liền kịp. Biết là nguy hiểm, nhưng anh vẫn quyết định đưa tàu vào đảo Cẩu do Trung Quốc chiếm giữ để tránh bão.

Những ngư dân lặn biển này thường xuyên đối mặt với hiểm 
nguy giữa biển Hoàng Sa. Nhưng họ vẫn can trường bám biển.

Những ngư dân lặn biển này thường xuyên đối mặt với hiểm nguy giữa biển Hoàng Sa. Nhưng họ vẫn can trường bám biển.

Khi đưa tàu vào gần đến đảo, đạn của lính Trung Quốc bắn ra như mưa. Anh nghĩ kiểu ni chết là cái chắc. Bởi bão đuổi sau lưng, còn đạn trên đảo bắn ra như mưa trên đầu. Tàu anh cùng hàng chục tàu khác của bà con đảo Lý Sơn không còn sự chọn lựa nào khác là dàn hàng ngang cắm đầu chạy vào đảo Cẩu để tránh bão.

Anh Quang nhớ lại: “Hồi đó anh em tụi tui chỉ nghĩ một điều, nếu chạy vào đảo còn có cơ may sống sót. Nếu có chết cũng còn tìm được xác cho vợ con nhìn thấy. Chứ ở ngoài biển, thì bão nhấn chìm, tìm đâu ra xác…”

Nhiều chuyện kinh hoàng giữa biển Hoàng Sa mà các thuyền trưởng Nguyễn Minh Quang, Nguyễn Thanh Tuấn… kể cho tôi nghe, khi tận mắt chứng kiến trong những đêm thức trắng giữa biển. Tôi mới hiểu những nhọc nhằn, gian khổ, và hiểm nguy đang treo lơ lửng trên đầu họ suốt  những chuyến ra khơi, nhưng họ vẫn ngày đêm can trường bám biển.

VietNamNet

 
BACK TO TOP