Pages

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

"Họa không gì lớn bằng không biết thế nào là đủ"

Nhân đọc những phát biểu của ngài Đại sứ Trung Quốc tại cuộc họp báo vừa rồi bỗng thấy bật ra câu nói trên của Lão Tử, người Trung Quốc vốn đã vùi sâu trong ký ức.

Đã có một thời người ta tụng ca một câu khác, câu "đấu tranh với người khác là niềm vui vô hạn". Chính câu nói mang tính "nguyên lý" ấy đã đem đến tai họa khủng khiếp cho nhân dân Trung Quốc: 20 triệu người chết, 100 triệu người bị đấu tố trong cuộc "đại cách mạng văn hóa", và trước đó, trong cuộc "đại tiến vọt" đã có 37,55 triệu người chết*, cho nên khi nêu lên "kinh nghiệm quý báu nhất rút ra trong tiến trình 60 năm quan hệ Trung - Việt", ngài Đại sứ Trung Quốc rút ra bài học "Hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại" thì quả thật là chí lý.

Ông Tôn Quốc Tường - Đại sứ Trung Quốc

Chắc ngài Đại sứ ngoài cái nghĩa "đấu tranh" nói trên còn muốn hàm nghĩa khái niệm "đấu tranh" với chuyện đấu đá nội bộ ở những cuộc tranh bá đồ vương đẫm máu diễn ra triền miên trong lịch sử Trung Quốc, hoặc là những cuộc xua quân đi xâm lược nước người rồi phải thất bại rút quân, thậm chí phải chui vào ống đồng sai quân khiêng chạy. Với nghĩa đó thì quả thật "đấu tranh" sẽ chỉ đem lại thất bại.

Vì rằng, trong bối cảnh của một thế giới mới, cho dù có cả "một vạn lý trường thành dưới mặt đất" để giấu vũ khí hạt nhân, thì Trung Quốc, theo xu thế chung của thời đại, muốn hiện diện trước con mắt của nhân dân thế giới, trước hết là nhân dân các nước Đông Nam Á như một nước yêu chuộng hòa bình, hữu nghị và đáng tin cậy.

Thế nhưng, nếu "đấu tranh" chống lại sự xâm phạm chủ quyền lãnh thổ quốc gia, để bảo vệ sự làm ăn của ngư dân trên vùng lãnh hải của mình, thì không thể thất bại được.

Trong cuộc đấu tranh đó thì đấu tranh trên mặt trận ngoại giao là cực kỳ quan trọng. Ở đây lại phải nhớ lời răn của Khổng Tử "Bất nghịch trá, bất ức tín, ức diệt tiên giác giả, thị hiền hồ" (Không tiên liệu rằng người ta gạt mình, đừng ức đoán rằng người ta không tin mình, biết được ngay như vậy là [người] hiền đấy) {Luận Ngữ - Thiên Hiến Vấn}. Và Khổng Tử lại cũng nhắc nhở học trò của mình rằng "Cứ chính trực mà báo oán, và lấy đức mà báo đức". Nguyên văn câu ấy cũng trong thiên Hiến Vấn vừa dẫn, như sau: "Hoặc viết: "Dĩ đức báo oán hà như? Tử viết: "Hà dĩ báo đức? Dĩ trực báo oán, dĩ đức báo đức" (Có người hỏi: "Lấy đức mà báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: "Thế thì lấy gì báo đức? Cứ chính trực mà báo oán, và lấy đức mà báo đức).

Chính vì thế, nhân dân Việt Nam thật ấm lòng với câu nói đầy tình nghĩa của ngài Đại sứ: "Là láng giềng, là đồng chí, anh em, hai nước có 100 lý do để hợp tác và không có một lý do nào làm hỏng quan hệ Trung - Việt". Cũng chính vì điều ấy, nhân dân Việt Nam sẵn lòng đặt sang một bên những sự kiện của quá khứ đau buồn về cuộc chiến tranh biên giới năm 1979.

Chính vì "có 100 lý do để hợp tác và không có một lý do nào làm hỏng quan hệ Trung - Việt" cho nên nhân dân Việt Nam, một dân tộc đã từng trải qua đêm đen khủng khiếp của nghìn năm Bắc thuộc, để rồi trong suốt một nghìn năm tiếp theo phải thường trực đương đầu với âm mưu bành trướng của các triều đại phong kiến từng thống trị nhân dân Trung Quốc, quyết tâm giữ gìn mối quan hệ Việt -Trung tốt đẹp, để được sống trong hòa bình mà xây dựng đất nước.

Nhân dân Việt Nam luôn ghi trong lòng mình sự giúp đỡ vô cùng to lớn và quý báu của nhân dân Trung Quốc cho cách mạng Việt Nam và cho hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược. Ngày nay, trong sự nghiệp hội nhập để phát triển, Việt Nam, một nước không lớn, ở cạnh một nước láng giềng khổng lồ, nếu giữ được mối tình hữu nghị "núi liền núi, sông liền sông" thì đó là một lợi thế mà nhân dân Việt Nam hiểu rất rõ. Vì thế, chắc chắn là Việt Nam không vì bất cứ một lý do chủ quan nào mà không ra sức vun đắp cho tình hữu nghị quý báu đó.

Ảnh: VNN
Và đúng như ngài Đại sứ nói: "trong gia đình dù là vợ chồng cũng có khi cãi nhau", chỉ đáng tiếc là, có những việc không thể coi là chuyện vợ chồng cãi nhau, ví như: theo thống kê của Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng Quảng Ngãi, từ đầu năm đến nay, phía Trung Quốc đã bắt giữ 17 tàu cá với khoảng 210 ngư dân huyện đảo Lý Sơn và xã Bình Châu, huyện Bình Sơn trong lúc hành nghề và trú bão trên vùng biển Hoàng Sa.

Trước áp lực của công luận, họ phải thả 13 tàu cá cùng 210 ngư dân về Quảng Ngãi nhưng vẫn còn 4 tàu cùng nhiều trang thiết bị, ngư cụ, thủy sản bị tạm giữ ở Hoàng Sa, ước tổng giá trị gần 8 tỷ đồng. Chỉ trong 6 tháng đầu năm 2009, đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi có 6 tàu cá bị tàu Ngư Chính của Trung Quốc bắt giữ để rồi đòi tiền chuộc trên 1 tỷ đồng!

Có thể hành động đòi tiền chuộc này chỉ là những hành động "vô kỷ luật" khiến có thể phá hỏng "đại cục", chứ một nước lớn như Trung Quốc thì đâu thèm số tiền cỏn con như bọn cướp biển Somali mà Chính phủ Trung Quốc đang gửi chiến hạm viễn dương đến để phối hợp trừng trị.

Có lẽ chuyện này cần phân tích theo hướng mà giáo sư Ramses Amer (Thụy Điển): tất cả những động thái trên Biển Đông, bao gồm việc bắt bớ, đánh đập, đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam bằng những "tàu lạ" với những động thái rất quen gần đây của Trung Quốc, đều gắn với việc Việt Nam đăng kí thềm lục địa mở rộng lên LHQ khiến Trung Quốc bất ngờ. Vì vậy theo GS Ramses, bản chất của vấn đề ngư dân là câu chuyện chủ quyền, vấn đề chính trị, ngoại giao.

Về bản chất, những vấn đề trên đều nằm trong một công thức tổng hợp mà suốt 20 năm qua, Trung Quốc thường xuyên vận dụng để thực hiện tham vọng của mình: hướng vào việc thiết lập chủ quyền của họ đối với biển Đông trên thực tế (de facto), mặc dù về mặt pháp lý (de jure) điều này không biện hộ được.

Cho nên, đúng như ngài Đại sứ đã nói: "Làm thế nào giải quyết vấn đề đó cũng nêu ra thách thức to lớn đối với ý chí và thiện chí, trí tuệ và khả năng giải quyết vấn đề này". Đúng là một thách thức to lớn về thiện chí. Nhưng đối chiếu với lời nhắc nhở của Đức Khổng Tử vừa dẫn ra ở trên "Hoặc viết: "Dĩ đức báo oán hà như? Tử viết: "Hà dĩ báo đức? (Có người hỏi : "Lấy đức mà báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: "Thế thì lấy gì báo đức?) e phải được trao đổi lại với ngài Đại sứ.

Là một nước lớn với tham vọng vươn lên siêu cường, ngân sách dành cho quốc phòng cao ngất ngưởng chỉ sau Mỹ, lại cứ một mặt ra sức thực hiện cái công thức tổng hợp ấy mà lại cho rằng đó chỉ là chuyện "cãi nhau trong gia đình", rồi nhẹ nhàng mà rằng "Đây là vấn đề giữa anh em chúng ta" thì nghe sao đặng!

Ngài Đại sứ lại khuyên: "Nếu điều kiện chín muồi, hai bên giải quyết được vấn đề, chắc chắn sẽ thúc đẩy phát triển quan hệ hai bên chúng ta. Nếu điều kiện chưa chín muồi, làm cản trở cho quan hệ hai nước thì điều cần phải làm và nên làm là gác lại vấn đề".

Chao ôi, Mạnh Tử đã dặn học trò : "cái gì mình không thể nói rõ ràng thì đừng tìm ở lòng mình; cái gì không nhận thấy trong lòng mình thì đừng cầu ở khí lực mình [Mạnh Tử. Chương "Công tôn Sửu thượng"] Vậy thì, "nếu điều kiện chưa chín muồi...thì điều cần phải làm và nên làm là gác lại vấn đề".

Gác đến bao giờ khi mà thi thoảng lại rộ lên chuyện ngư dân Việt Nam bị đánh đuổi, bị đe doạ, bị bắt giữ?

Và gác đến bao giờ khi Trung Quốc ngang nhiên tổ chức các hoạt động du lịch tại đảo Hoàng Sa, Bí thư Tỉnh ủy Hải Nam nói với các nhà báo hôm thứ Tư vừa rồi: "Chúng tôi sẽ phát triển du lịch, kinh tế và xã hội trên vùng đất và đại dương thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Tôi không nghĩ phát triển kinh tế tại đảo Hải Nam sẽ ảnh hưởng đến nước khác". Trung Quốc nói năm 2010 sẽ là năm mở màn xây dựng Đảo du lịch quốc tế của Hải Nam và đừng quên rằng, họ đã đặt hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa dưới quyền hành chính của đảo Hải Nam. Liệu đây có phải là thực hiện lời nói tốt đẹp của ngài Đại sứ: "xuất phát từ đại cục, cầu đồng, tồn dị"?

Đặt những hành động vào trong "đại cục" thì không thể gọi hành động ấy là "cầu đồng, tồn dị" được.

Ở đây, có lẽ cần ôn lại lời răn của Lão Tử: "Họa không gì lớn bằng không biết thế nào là đủ, hại không gì bằng tham muốn cho được nhiều [đi chiếm nước người], cho nên biết thế nào là đủ và thỏa mãn về cái đủ đó thì mới luôn thấy đủ" [Lão Tử. "Đạo đức kinh". Thiên hạ, mục 46]. Phải trên tinh thần đó mới có thể nói được như ngài Đại sứ: "xuất phát từ đại cục, toàn cục và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, tạm gác lại tranh chấp, không làm ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường, thuận lợi của quan hệ hai nước", mới nói được "cầu đồng, tồn dị".

Và vì vậy, đúng như người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã tuyên bố: điều đó "vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, chỉ gây thêm căng thẳng và làm cho tình hình phức tạp thêm".

Quên hẳn đi, để chỉ nhớ lời ngài Đại sứ: "hai nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo thì không có vấn đề nào không thể giải quyết được", chỉ xin thêm vào câu của ngài Đại sứ lời của một người cộng sản Tiệp Khắc, nhà báo anh hùng Fuxích: "Hỡi loài người, hãy cảnh giác"!

-----------------------------------------------------

*theo Tân Tử Lăng - "Mao Trạch Đông nghìn năm công tội"

nguồn tuanvietnamnet.vn

Hình nền cho desktop

Đây là bộ hình nền mà mình sưu tập được ( cũng khá đẹp ) , các bạn download về dùng thử nhe

link : http://www.mediafire.com/?2zmxfzmmxid

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Đại sứ Trung Quốc và cách ứng xử "xuất phát từ đại cục"

Khi đọc những câu trả lời của Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Trung Quốc tại Việt Nam Tôn Quốc Tường trong buổi họp báo ngày 6/1 tại Hà Nội trên VietNamNet khiến tôi không thể không suy ngẫm.

Trong bài viết này, chỉ xin bình luận về lời khuyên của ông, rằng "Không nên đưa tin những việc xấu như thế này. Phóng viên Việt Nam kiểm tra lại, báo chí Trung Quốc ít đưa tin về tranh chấp trên biển, tranh chấp về nghề cá và chúng tôi luôn xuất phát từ đại cục, tuy rằng chúng tôi có lý nhưng chúng tôi thấy cũng không nên đưa tin."

"Những việc xấu như thế này" mà ông Tôn Quốc Tường nhắc đến là những vụ việc gây xôn xao gần đây, khi những ngư dân Việt Nam lên tiếng về cách đối xử thiếu nhân đạo và trái luật pháp quốc tế của đội kiểm ngư, tuần tra trên biển của phía Trung Quốc.

Xin thưa với ông Đại sứ rằng, vì tôn trọng cách ứng xử "xuất phát từ đại cục" mà báo chí Việt Nam, và cả nhân dân Việt Nam đã thôi không nhắc đến những chuyện buồn trong mối quan hệ giữa hai nước trong vài thập niên cuối thế kỷ XX.

Diễn biến cuộc chiến nơi biên giới Việt Trung năm 1979 chỉ được nhắc đến vài dòng trong sách Lịch sử.

Trận hải chiến không cân sức trên biển chục năm sau trên bãi Gạc Ma - nơi những người lính hải quân nhân dân Việt Nam nắm tay nhau chiến đấu đến hơi thở cuối cùng - cũng chỉ gần đây mới được hé lộ đôi điều.

TQTuongNgười dân Việt Nam vốn yêu chuộng hoà bình, biết khi nào nên cầm súng chiến đấu, khi nào nên bắt tay làm hoà, lẽ nào không thấm nhuần cách ứng xử lấy đại cục làm trọng ấy sao?

Có lẽ, lời nhắc nhở đó, ông nên dành cho các trang mạng Trung Quốc đang hằng ngày viết bài nói xấu Việt Nam, thậm chí đăng tải cả kế hoạch đánh chiếm Việt Nam "vừa là đồng chí, vừa là anh em" như ông nói, trong 31 ngày...

Gác tranh chấp thế nào?

Quay trở lại thời điểm hiện nay - thời điểm mà ông Tôn cho rằng chưa chín muồi để giải quyết vấn đề biển Đông, mà hãy nên gác lại để hợp tác cùng phát triển. "Hợp tác cùng phát triển" không chỉ Nhà nước hai bên mong muốn, mà cũng là nguyện vọng của nhân dân Việt Nam.

Việt Nam đã bao nhiêu lần tuyên bố mong muốn làm bạn với phần còn lại của thế giới, giữ mối quan hệ hữu nghị với các nước khác.

Với Trung Quốc, Việt Nam luôn coi trọng sự hữu hảo giữa hai nước "sơn thuỷ tương thông, tư tưởng tương đồng, vận mệnh tương liên", do đó chưa bao giờ Việt Nam lại không ứng xử "xuất phát từ đại cục".

Nhưng liệu ứng xử "xuất phát từ đại cục" có đồng nghĩa với việc gác lại vấn đề tranh chấp này không? Nếu gác lại sự tranh chấp bằng vũ lực, quân sự; gác lại sự va chạm không đáng có giữa hải quân Trung Quốc với những ngư dân Việt Nam thì thật đáng hoan nghênh. Song nếu gác lại những biện pháp giải quyết tranh bằng con đường đàm phán song phương và đa phương, bằng những luận giải pháp lý khoa học và lịch sử về chủ quyền của các quốc gia có liên quan trên biển Đông thì có nên không?

Trong khi mối quan hệ giữa Việt Nam - Trung Quốc, ASEAN - Trung Quốc đang phát triển rực rỡ, lẽ nào không tận dụng cơ hội này để dàn xếp vấn đề các bên cùng quan tâm! Thiết nghĩ như thế mới là ứng xử hợp tình hợp lý, lấy đại cục làm trọng!

Sự thật nào cũng chỉ có một mà thôi!

Lời khuyên của ông Đại sứ có thể diễn Nôm ra rằng "phóng viên Việt Nam nên kiểm tra lại" tính xác thực của thông tin, và học tập " báo chí Trung Quốc" trong việc " ít đưa tin về tranh chấp trên biển, tranh chấp về nghề cá" vì phía Trung Quốc " luôn xuất phát từ đại cục".

Ông Tôn còn chứng minh cho cách ứng xử "xuất phát từ đại cục" bằng cách nhận định " tuy rằng chúng tôi có lý nhưng chúng tôi thấy cũng không nên đưa tin."

4-bienNgư dân Việt Nam đánh cá ở ngư trường Lý Sơn. Ảnh: PLTP

Tôi rất băn khoăn khi ông Tôn cho biết "một số báo chí đưa tin phía Trung Quốc đã đối xử với ngư dân Việt Nam không nhân đạo. Về vấn đề này, chúng tôi đã xác minh, kiểm tra rất nghiêm túc nhưng kết quả cho thấy đó không phải là sự thật. Ví như có lần Việt Nam đã can thiệp với Trung Quốc rằng Trung Quốc đã thu giữ những công cụ đánh bắt cá cũng như thủy sản đánh bắt của ngư dân Việt Nam. Chúng tôi xác minh thì cho thấy phía Trung Quốc chỉ đuổi tàu cá ra khỏi lãnh hải của Trung Quốc chứ không có hành vi tiếp xúc với ngư dân Việt Nam. Tôi cũng thắc mắc nếu không tiếp xúc làm sao thu giữ ngư cụ của ngư dân Việt Nam."

Không chỉ có ông Đại sứ thắc mắc rằng Trung Quốc không hề tiếp xúc với ngư dân Việt Nam thì làm sao có chuyện đánh đập, bắt giữ ngư cụ của họ mà chính tôi cũng thắc mắc nếu không có sự "tiếp xúc" ấy thì tại sao lại có những chiếc thuyền cá trở về tan hoang, những người ngư dân thâm tím mặt mày, những khoản nợ chuộc chồng khiến nhiều người vợ phải bán nhà?

Cứ cho rằng một vài trang báo không biết lấy đại cục làm trọng nên "sàm ngôn", vậy lẽ nào Bộ Ngoại giao Việt Nam lại dựa trên những chuyên "không phải là sự thật" để tuyên bố với thế giới, để trao công hàm cho ông Đại sứ đòi quyền lợi cho người dân Việt Nam?

Nếu quả thực là như vậy, lẽ nào Bộ Ngoại giao của nước chúng tôi không "xuất phát từ đại cục"?

Những người ngư dân Việt Nam được gì khi dựng chuyện? Báo chí Việt Nam được gì khi đưa tin sai sự thật? Hội nghề cá Việt Nam, Tỉnh uỷ Quảng Ngãi, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao được gì khi họ vu khống Trung Quốc? Ông có thể trả lời giúp cho tôi những câu hỏi này không?

Chắc ông Đại sứ nhớ câu "không có lửa làm sao có khói" để "tiên trách kỷ hậu trách nhân". Sự thật bao giờ cũng chỉ có một mà thôi!

Ông Đại sứ đã từng ở Hà Nội những đêm Việt Nam ăn mừng chiến thắng sau một trận bóng lớn, chắc ông thừa hiểu sự nhiệt tình của thế hệ trẻ Việt Nam trước những vấn đề lớn lao của đất nước. Vậy mà trong nhiệm kỳ của ông tại Việt Nam, sau bao nhiêu vấn đề lớn nhỏ trên Biển Đông đã xảy ra, ông có thấy cảnh tượng tương tự như vậy trong một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc không? Tuyệt nhiên không. Tại sao vậy? Bởi chúng tôi thấu hiểu đối thoại bao giờ cũng tốt hơn đối đầu, đại cục bao giờ cũng quan trọng hơn "tiểu cục". Do đó rất mong ông thu lại lời khuyên này, và trao nó đến những ai thực sự cần nó hơn...

Nguồn Vietnamnet.vn

 
BACK TO TOP